Nguyễn Huy Hoàng

"Và trái tim không chết khi người ta nghĩ nó phải chết"

“Con hổ” – Charles Simic

Charles Simic (1938–2023) là nhà thơ người Mỹ gốc Serbia. Ông được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1990, giải thơ Griffin quốc tế năm 2005, và giải Wallace Stevens năm 2007.

Con hổ

tưởng niệm George Oppen

Ở San Francisco, mùa đông năm ấy,
Có một cửa hàng nhỏ tối tăm
Đầy những ông Phật buồn ngủ.
Buổi chiều tôi bước vào,
Không ai bước ra đón tiếp.
Tôi đứng giữa các nhà hiền triết
Như cố đọc suy nghĩ của họ.

Một ông lớn và làm bằng đá.
Một số to cỡ đầu trẻ con
Và có những vệt máu khô.
Có một số còn không to hơn chuột,
Và họ như đang lắng nghe.

“Gió tháng Ba, những trận gió đen,
Những trận gió rít,” nhà thơ quá cố viết.

Lúc mặt trời lặn phố ông vắng tanh
Ngoại trừ cái bóng dài của tôi
Mở ra trước tôi như một cây kéo.
Kia nhà ông nơi tôi kể chuyện
Về người lính Nga,
Trông giống người Trung Quốc.

Hắn bị thương nằm trên giường cha tôi,
Và tôi mang nước và diêm cho hắn.
Đổi lại hắn tặng tôi một con hổ nhỏ
Bằng ngà voi. Miệng nó há ra giận dữ,
Nhưng nó không còn vằn nào nữa.

Một đêm nọ tôi tô
Mắt nó đen, lưỡi nó đỏ.
Em trai tôi cầm đèn cho tôi,
Trong khi lo lắng về vận mệnh
Con thú có thể mang lại.

Con hổ trong tay tôi gầm gừ yếu ớt
Khi chỉ có chúng tôi trong bóng tối,
Nhưng khi tôi áp tai vào cửa nhà nhà thơ
Chiều hôm ấy, tôi chẳng nghe thấy gì.

“Gió tháng Ba, những trận gió đen,
Những trận gió rít,” ông từng viết.

Charles Simic, “The Tiger,” Hotel Insomnia (Houghton Mifflin Harcourt, 1992).

Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a comment

Information

This entry was posted on January 28, 2025 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Design a site like this with WordPress.com
Get started