Nick Flynn (1960–) là nhà thơ người Mỹ và giáo sư ngành văn học Anh tại Đại học Houston. Ông được trao giải PEN/Joyce Osterweil cho thơ năm 1999.
Chẳng phải như những bài hát của ông sẽ đơn giản
là bốc hơi mất,
nhưng từ lúc biết tin tôi chẳng thể ngừng
nghe ông
trên list ngẫu nhiên bất tận – quen thuộc, phải, trong
tôi, phải, có nghĩa
tôi còn sống, hoặc đã còn sống, tùy vào lúc
bạn đọc bài này. Bây giờ
một bài hát tên “Sad
Song,” bài hát cuối về Berlin,
giờ đây hát từ phía bên kia, chỉ là nói,
thực sự, lúc ban đầu, rồi
lời hứa
hay lời đe dọa, I’m gonna stop
wasting my time, nhưng chúng ta được tạo nên
bằng gì khác nữa, nhất là lúc này? Một điệp khúc
hát Sad song sad song sad song sad
song. Tôi
biết ông rõ hơn tôi biết
bố mình, nghĩa là
qua những bài hát ấy, nghĩa là
hoàn toàn không. Họ chết cùng một ngày, O
what a perfect day, biết đâu
cùng một lúc, biết đâu
cả hai thi thể bây giờ đều được đặt
trong tủ đông, biết đâu nằm cạnh nhau, biết đâu
nắm tay nhau, chờ
lửa hoặc đất hoặc muối hoặc
người đàn ông –
nếu có thể, tôi sẽ để lũ chim ăn hết những gì còn sót
& mang họ lên trời, nhưng những gì tôi có thể làm
có vẻ
là nằm trên xô pha & run rẩy, kéo áo khoác
lên người như thể nó là tất cả những gì tôi có, như thể tôi
mới là người đang ngủ bên ngoài, như thể nó là
xác của tôi cái thứ gì đang rời bỏ, bay lên
từ trong tôi
& cái áo có thể giữ nó ở bên trong
thêm một lúc nữa.
Nick Flynn, “The Day Lou Reed Died,” My Feelings (Graywolf Press, 2015). This poem was first published in The New Yorker (November 25, 2013 Issue).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.