Charles Simic (1938–2023) là nhà thơ người Mỹ gốc Serbia. Ông được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1990, giải thơ Griffin quốc tế năm 2005, và giải Wallace Stevens năm 2007.
Sự suy tàn to lớn, ngàn năm,
Như bi kịch đòi hỏi. Một con lộ
Rộng, rác không quét,
Vài hình bóng cỡ cái chấm đơn độc
Bận bịu với việc của họ
Trong một thế giới đã bị cục tẩy của một cậu học sinh làm nhòe.
Mi chẳng biết đây là thành phố nào,
Đất nước nào? Có thể là một giấc mơ,
Nhưng có phải của mi? Mi chẳng là gì
Ngoài một cảm giác mất mát mơ hồ,
Một nỗi kinh hãi quặn thấu tim
Trên một con lộ không tên
Với vài hình bóng nhỏ một cách tiện
Và nhòe, những kẻ, dẫu sao,
Có vẻ quay lưng lại với mi
Khi họ nhìn đi nơi khác, đằng sau
Hàng dài các tòa nhà xám và nhiều cửa sổ,
Một vài cái xem chừng đã vỡ.
Charles Simic, “Dream Avenue,” A Wedding in Hell (Houghton Mifflin Harcourt, 1994).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.