Friedrich Hölderlin (1770–1843) là nhà thơ người Đức.
Từ lâu ta đã yêu mi, và ta muốn, để làm vui,
Gọi mi là mẹ, và tặng mi khúc ca không hoa mỹ,
Mi, mảnh đất tươi đẹp nhất trong
Các thành phố quê hương ta đã thấy.
Như những cánh chim của khu rừng vút bay qua đỉnh núi,
Đung đưa qua giòng sông nơi nó lấp lánh đi qua mi,
Cây cầu nhẹ nhàng và vững chắc,
Rộn vang tiếng xe cộ và con người.
Như được các vị thần phái đến, một thần chú đã từng
Gắn chặt ta xuống cây cầu, nơi đó ta đi ngang qua,
Và những khoảng cách quyến rũ như
Tỏa sáng trước mắt ta nơi những núi,
Và gã trẻ, giòng sông, hắn kéo đi xuống tận đồng bằng,
Vui mà buồn, như trái tim, khi nó, quá thừa cái đẹp,
Để chết chìm trong tình yêu, lao
Mình xuống dòng nước lũ của thời gian.
Mi đã cho hắn những nguồn suối, đã cho kẻ chạy đi
Những cái bóng mát, và tất thảy các bờ sông chúng nhìn
Theo hắn, và từ những con sóng
Hình ảnh đáng yêu của chúng rung rinh.
Nhưng nặng nề treo trong thung lũng tòa lâu đài khổng lồ,
Đã quen với số phận, bị thời tiết đánh quật tả tơi
Điêu tàn xuống đến tận nền móng;
Song vầng mặt trời vĩnh cửu đổ xuống
Thứ ánh sáng làm tươi trẻ lại của nó xuống khối hình
Khổng lồ đang dần già cỗi, và chung quanh nó xanh tốt
Bụi thường xuân sống; trên lâu đài
Chúng rì rầm những cánh rừng thân thiện.
Cây bụi trổ hoa, xuống đến nơi trong thung lũng thanh bình,
Hoặc tựa mình vào sườn đồi, hoặc không ôm lấy bờ sông,
Những con phố tươi vui của mi
Nằm nghỉ giữa những khu vườn thơm ngát.
Friedrich Hölderlin, “Heidelberg” (1800).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.