Adam Zagajewski (1945–2021) là nhà thơ, nhà văn, nhà tiểu luận người Ba Lan. Ông được trao giải văn chương quốc tế Neustadt năm 2004 và giải Heinrich Mann năm 2015.
Tôi bước vào phòng chờ ở một nhà ga.
Không khí ngột ngạt.
Tôi có một cuốn sách trong túi,
những bài thơ của ai đó, những dấu vết của cảm hứng.
Ở lối vào, trên băng ghế, có hai kẻ vất vưởng và một kẻ say
(hoặc hai kẻ say và một kẻ vất vưởng).
Ở đầu kia của căn phòng, nhìn lên đâu đó
về phía nước Ý và bầu trời,
một cặp vợ chồng già, rất lịch thiệp, ngồi.
Chúng ta luôn bị chia cắt. Nhân loại, các dân tộc,
các phòng chờ.
Tôi đứng lại một lát,
không chắc mình nên tham gia
nỗi khổ đau nào.
Cuối cùng tôi ngồi xuống giữa
và bắt đầu đọc. Tôi một mình nhưng không đơn độc.
Một kẻ phiêu bạc không phiêu bạc.
Sự mặc khải
chập chờn rồi tắt. Những núi hơi thở, những thung lũng
ngột ngạt. Sự chia cắt vẫn tiếp diễn.
Adam Zagajewski, “A Wanderer,” Tremor: Selected Poems, trans. Renata Gorczynski (Farrar, Straus and Giroux, 1985).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.