Octavio Paz (1914–1998) là nhà thơ người Mexico. Ông được trao giải Miguel de Cervantes năm 1981, giải văn chương quốc tế Neustadt năm 1982, và giải Nobel văn chương năm 1990.
nin visto color de buen verdegay
nin trobo discor nin fago deslay
—Juan Alfonso de Baena
Ngày ngắn,
giờ dài.
Bất động tôi đi qua các hành lang của nó,
leo các ngọn calvary minimal của nó,
tôi đi xuống các bậc thang làm bằng không khí,
tôi đánh mất mình trong các lối đi trong suốt
– nhưng tôi không tìm thấy tôi,
nhưng tôi không thấy em.
Ngày ngắn,
giờ dài.
Tôi thấy bàn tay bướng bỉnh của mình, nó viết
các từ hình tròn trên trang giấy,
tôi thấy bóng mình trên trang giấy, tôi thấy
mình rơi qua chính giữa rỗng của giờ
– nhưng tôi không tìm thấy em,
nhưng tôi không thấy tôi.
Ngày ngắn,
giờ dài.
Thời gian lê bước, núp, do thám,
thời gian bị chôn, những cục không khí,
thời gian nảy mầm, cột không khí,
nó làm đau trán tôi, làm rách mí mắt tôi
– nhưng tôi không tìm thấy tôi,
nhưng tôi không thấy em.
Ngày ngắn,
giờ dài.
Tôi đi qua các bãi đất hoang, hành lang, tiếng vọng,
tay tôi chạm vào em và em biến mất,
tôi nhìn vào mắt em và tôi biến mất,
giờ lần theo, xóa đi, sáng tạo ra các phản chiếu
– nhưng tôi không tìm thấy em,
nhưng tôi không thấy tôi.
Ngày ngắn,
giờ dài.
Có một hạt giống ngủ trong thời gian,
nó phát nổ trong không khí với một tràng âm tiết,
nó là một từ, nó nói mà không nói
những cái tên của thời gian, của em và của tôi,
– nhưng tôi không tìm thấy tôi,
nhưng tôi không thấy em.
Những cái tên là những quả, chúng chín và rụng;
giờ mênh mông và trong chính mình nó rơi.
Octavio Paz, “Canción desentonada,” Árbol adentro (Seix Barral, 1987).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.