Pablo Neruda (1904–1973) là nhà thơ người Chilê. Ông được trao giải Nobel văn chương năm 1971 cho “một thứ thơ […] đã làm sống lại định mệnh và những ước mơ của một châu lục.”
Sự im lặng thì xanh, ánh sáng thì ướt,
tháng Sáu run rẩy như một con bướm bay,
và ở miền Nam, từ biển cả và những tảng đá,
Matilde, em đã băng qua giữa ngày.
Em mang nặng những bông hoa rỉ sét,
rong biển mà gió Nam giày vò và lãng quên,
vẫn trắng muốt, nứt nẻ vì muối ăn mòn,
đôi tay em bưng lên những gié cát.
Tôi yêu các món quà thuần khiết của em, làn da đá vẹn nguyên,
các móng tay dâng dưới mặt trời của các ngón tay em,
miệng em đổ tràn qua tất tật vui sướng,
song, để cho ngôi nhà của tôi bên vực thẳm,
hãy cho tôi cái hệ thống bị giày vò của lặng câm,
cái vọng lâu của biển bị lãng quên trong cát.
Pablo Neruda, “XL,” Cien sonetos de amor (Editorial Losada, 1959).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.