Bertolt Brecht (1898–1956) là một trong những nhà soạn kịch và đạo diễn sân khấu người Đức có ảnh hưởng lớn trong nửa đầu thế kỷ 20. Ông cũng làm thơ và viết một số truyện ngắn.
1. Ta biết, các nàng yêu dấu: bây giờ tóc ta đã rụng vì cuộc đời hoang dại của ta, và ta phải ngủ trên đá. Các nàng thấy ta uống thứ rượu rẻ tiền nhất, và ta đi trong gió trần truồng.
2. Nhưng đã có thời, các nàng yêu dấu, thuần khiết lòng ta.
3. Ta đã từng có một người phụ nữ, nàng mạnh mẽ hơn ta, như cây cỏ mạnh mẽ hơn con bò: nó lại ngóc dậy.
4. Nàng thấy ta tàn tệ, và nàng yêu ta.
5. Nàng chẳng hỏi con đường đến đâu, con đường của nàng, và có lẽ nó đã dẫn xuống dưới. Khi trao cho ta tấm thân của nàng, nàng nói: Đấy là tất cả. Và nó trở thành cơ thể của ta.
6. Giờ đây nàng chẳng còn ở đâu cả, nàng biến mất như một đám mây sau mưa, ta đã để nàng đi, và nàng đã ngã xuống rồi, bởi đấy là con đường của nàng.
7. Nhưng ban đêm, có lúc, khi các nàng thấy ta uống rượu, ta lại trông thấy khuôn mặt nàng, nhợt nhạt trong gió, mạnh mẽ và quay về phía ta, và ta cúi đầu trước gió.
Bertolt Brecht, “Gesang von einer Geliebten” (1920).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.