Louise Glück (1943–2023) là nhà thơ người Mỹ. Bà được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1993, giải Sách Quốc gia Mỹ cho thơ năm 2014, và giải Nobel văn chương năm 2020.
Đây là cách bạn sống khi bạn có một trái tim lạnh.
Giống như tôi: dưới bóng râm, lan qua tảng đá mát,
dưới những cây phong vĩ đại.
Mặt trời hầu như không chạm đến tôi.
Đôi khi tôi thấy nó vào đầu xuân, mọc rất xa.
Rồi lá mọc qua nó, che khuất nó hoàn toàn. Tôi cảm thấy nó
lấp lánh qua những chiếc lá, tán loạn,
như người ta lấy thìa kim loại mà gõ vào thành cốc.
Sinh vật sống không tất cả đều cần
cùng một mức ánh sáng. Một số trong chúng ta
tự tạo ra ánh sáng cho mình: một chiếc lá bạc
như một con đường không ai có thể đi, một hồ
bạc nông trong bóng tối dưới những cây phong vĩ đại.
Nhưng bạn đã biết sẵn điều này.
Bạn và những người khác, những người nghĩ
rằng mình sống vì sự thật và, nói rộng ra, vì tình yêu
tất cả những gì lạnh lẽo.
Louise Glück, “Lamium,” The Wild Iris (Ecco Press, 1992).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.