Octavio Paz (1914–1998) là nhà thơ người Mexico. Ông được trao giải Miguel de Cervantes năm 1981, giải văn chương quốc tế Neustadt năm 1982, và giải Nobel văn chương năm 1990.
cho Margarita và Antonio González de León
Những cái cây nặng trĩu chim
đỡ, bằng sức cánh tay, buổi chiều.
Các mái vòm và sân. Giữa các bức
tường đỏ, chất độc xanh, một bể nước.
Một hành lang dẫn đến thánh địa:
người ăn xin, hoa, hủi, cẩm thạch.
Các ngôi mộ, hai cái tên, các giai thoại của chúng:
Nizam Uddin, nhà thần học lang thang,
Amir Khusro, cái lưỡi vẹt.
Vị thánh và thi nhân. Ngôi mộ,
một ngôi sao nhú lên từ một mái vòm.
Bùn ao nhấp nhoáng.
Amir Khusro, vẹt hay chim nhại:
mỗi phút là hai nửa,
nỗi buồn đục, giọng nói trong.
Các âm tiết, những ngọn lửa lang thang,
những kiến trúc phiêu bạc:
mỗi bài thơ là thời gian và cháy.
Octavio Paz, “Tumba de Amir Khusrú,” Ladera este (Joaquín Mortiz, 1969).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.