Nguyễn Huy Hoàng

"Và trái tim không chết khi người ta nghĩ nó phải chết"

“Cỏ phù thủy” – Louise Glück

Louise Glück (1943–2023) là nhà thơ người Mỹ. Bà được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1993, giải Sách Quốc gia Mỹ cho thơ năm 2014, và giải Nobel văn chương năm 2020.

Cỏ phù thủy

Một thứ gì đó
đến thế giới này không được chào đón
vời sự hỗn loạn, sự hỗn loạn –

Nếu các người đã ghét tôi đến thế
thì đừng bận tâm cho tôi
một cái tên: các người có cần thêm không
một lời miệt thị nữa
trong ngôn ngữ các người, một
cách nữa để đổ lỗi mọi thứ
lên một bộ tộc –

như hai ta đều biết,
nếu các người thờ phụng
một vị thần, các người chỉ cần
một kẻ thù –

tôi không phải kẻ thù.
Chỉ là một mưu mẹo để phớt lờ
cái điều các người thấy đang xảy ra
ngay trên luống đất này,
một hình mẫu nhỏ
của thất bại. Một trong các loài hoa quý báu của các người
chết đi ở đây gần như mỗi ngày
và các người sẽ không thể nghỉ ngơi chừng nào
chưa tấn công vào nguyên nhân, nghĩa là
bất cứ gì còn lại, bất cứ gì
tình cờ bền bỉ hơn
cái đam mê cá nhân của các người –

Nó đâu phải sẽ
tồn tại mãi mãi trong thế giới thực.
Nhưng sao phải thừa nhận, khi các người có thể tiếp tục
làm cái điều các người vẫn luôn luôn làm,
than khóc và đổ lỗi,
lúc nào cũng hai thứ cùng nhau.

Tôi không cần lời ngợi khen của các người
để tồn tại. Tôi đã ở đây trước,
trước khi các người đến đây, trước khi
các người trồng một khu vườn.
Và tôi sẽ ở đây khi chỉ còn mặt trời và mặt trăng
và biển cả, và cánh đồng mênh mông.

Tôi sẽ tạo nên cánh đồng.

Louise Glück, “Witchgrass,” The Wild Iris (Ecco Press, 1992).

Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a comment

Information

This entry was posted on December 16, 2025 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Design a site like this with WordPress.com
Get started