Nguyễn Huy Hoàng

"Và trái tim không chết khi người ta nghĩ nó phải chết"

“Những ngày hung” – Boris Pasternak

Boris Pasternak (1890–1960) là nhà thơ và nhà văn người Nga. Ông được trao giải Nobel văn chương năm 1958.

Những ngày hung

Khi Ngài vào Giê-ru-sa-lem
Trong những ngày của tuần cuối,
Những tiếng Hosanna vang dội chào đón,
Họ chạy theo với những cành mềm.

Nhưng ngày thêm đáng sợ và khắc nghiệt hơn.
Trái tim tình yêu không lay động.
Các cặp lông mày chau lại khinh miệt,
Và đây là hồi kết, chương cùng.

Bầu trời đổ sập xuống các sân
Bằng tất cả sức nặng như chì đúc.
Uốn éo như đàn cáo trước mặt
Là những người Pha-ri-si đi tìm bằng.

Và bởi thế lực đen tối của Ngôi Đền
Ngài bị giao cho lũ cặn bã xét xử,
Cùng một sự cuồng điên chúng nguyền rủa
Ngài, như trước đây chúng tôn vinh.

Ở bãi đất kế cận một đám đông
Í ới dòm vào qua các cổng,
Và xô đẩy trong khi chờ phán quyết
Kẻ thì chen lấn, kẻ lách luồn.

Khắp khu phố len những lời thì thầm
Và những lời đồn đại từ khắp phía.
Và cuộc chạy trốn đến Ai Cập, thời thơ ấu,
Ngài nhớ lại như trong một giấc mơ.

Ngài nhớ lại trong sa mạc bao la
Sườn dốc hùng vĩ, và đỉnh núi đứng
Nơi cám dỗ Ngài Satan tìm cách
Bằng tất cả các vương quốc thế gian.

Và cái buổi tiệc cưới ở Cana
Và bàn tiệc trầm trồ trước điều kỳ diệu.
Và biển cả, nơi lên thuyền ngài bước
Như trên đất qua một màn sương.

Và đám người nghèo tụ họp trong lều,
Và một người bước xuống hầm, cầm nến,
Nơi bất thình lình trong kinh hãi nó tắt ngấm
Khi đứng dậy kẻ vừa được phục sinh…

Boris Pasternak, “Дурные дни” (1949).

Nguyễn Huy Hoàng & Phạm Hà Anh dịch.

Leave a comment

Information

This entry was posted on January 6, 2026 by in Thơ and tagged .

Navigation

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Design a site like this with WordPress.com
Get started