Anna Akhmatova sinh năm 1889 ở Odessa. Năm 1910 bà kết hôn với nhà thơ Nikolai Gumilev và cùng chồng và các nhà thơ như Osip Mandelstam và Sergey Gorodetsky lập nên trường phái thơ Acme. Năm 1912 bà xuất bản tập thơ đầu và chỉ trong chín năm bà cho ra đời thêm bốn tập thơ khác. Năm 1918 bà ly hôn với Gumilev và kết hôn với Vladimir Shileyko cho đến khi ly dị năm 1926, trong khi Gumilev bị Cheka hành quyết năm 1921. Bà có thêm một mối tình nữa với Nikolai Punin, người qua đời trong Gulag năm 1953. Thơ của Akhmatova bị chính quyền cấm xuất bản cho đến năm 1940, rồi một lần nữa sau khi Thế chiến II kết thúc. Hai tuyển tập thơ của bà được xuất bản trở lại vào các năm 1958 và 1961, nhưng phải đến năm 1987 tác phẩm vĩ đại của bà về cuộc Đại thanh trừng, Requiem, mới được xuất bản ở Liên Xô. Thay vì chọn cuộc sống lưu vong như nhiều nhà thơ cùng thời, bà ở lại Leningrad cho đến khi qua đời năm 1966.
Em nghe thấy tiếng vàng anh luôn buồn bã
Và đón sự qua đi của tươi tốt mùa hè,
Và từng bông lúa ép chặt vào từng bông lúa
Lưỡi liềm cắt qua như một tiếng rắn phì.
Và vạt áo ngắn những thợ gặt mảnh mai
Phần phật trong gió như lá cờ ngày lễ.
Giờ mà có những tiếng chuông nhỏ vui tươi,
Một ánh nhìn dài qua hàng mi bụi đỏ.
Em không đợi những vuốt ve, lời yêu tâng bốc
Trong dự cảm bóng tối không tránh được bao giờ,
Nhưng đến mà xem thiên đường nơi khi trước
Ta đã cùng được ban phước, đã ngây thơ.
27 tháng 7, 1917
Slepnevo
Anna Akhmatova, “Я слышу иволги всегда печальный голос” (1917).
Nguyễn Huy Hoàng & Phạm Hà Anh dịch.