Tomas Tranströmer (1931–2015) là nhà thơ người Thụy Điển. Ông được trao giải văn chương quốc tế Neustadt năm 1990 và giải Nobel văn chương năm 2011.
Vòng ngoài cùng thuộc về thần thoại. Ở đó người lái tàu chìm thẳng đứng
giữa những lưng cá lấp lánh.
Xa chúng ta biết bao! Khi ngày
đứng trong một sự bồn chồn oi bức và không gió –
khi cái bóng xanh lục của dòng Congo giữ
những người đàn ông da trời trong làn hơi của nó –
khi tất cả gỗ dạt trên dòng sông quanh co
chậm chạp của trái tim
dềnh lên.
Sự thay đổi đột ngột: bên dưới sự đứng nghỉ của các thiên thể
những gì bị buộc lại lướt đi.
Đuôi tàu nâng cao, trong một tư thế
vô vọng, là thân tàu của một giấc mơ, đen
trên đường bờ biển đỏ hồng. Bị bỏ rơi
các năm lao xuống, nhanh
và vô thanh – như bóng xe trượt tuyết, như chó, lớn,
lướt qua tuyết,
chạm tới khu rừng.
Tomas Tranströmer, “Strophe and Counter-Strophe,” The Great Enigma: New Collected Poems, trans. Robin Fulton (New Directions, 2006).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.