Rainer Maria Rilke là một trong những nhà thơ vĩ đại nhất viết bằng tiếng Đức của thế kỷ 20. Sinh năm 1875 ở Praha, ông xuất bản tập thơ đầu, Leben und Lieder, năm 1894. Phần lớn cuộc đời ông sống chu du ở các nước châu Âu, với Paris là nơi hoạt động chính trước khi ông phải ở lại Munich khi Thế chiến I nổ ra. Năm 1919 ông đến Thụy Sĩ, hoàn thành hai tác phẩm cuối, Die Sonette an Orpheus (1922) và Duineser Elegien (1923), trước khi qua đời năm 1926.
(Dưới sự cho phép của Frau Nonna)
Và đêm và hành trình xa; bởi chuyến tàu
của toàn quân đang đi qua công viên.
Nhưng chàng ngẩng đầu khỏi chiếc đàn clavơxanh
và tiếp tục chơi và nhìn về phía nàng
và gần như cách người ta nhìn vào gương:
rất đầy những đường nét trẻ của chàng
và biết, làm sao chúng sẽ mang nỗi buồn,
đẹp và quyến rũ hơn theo từng nốt.
Nhưng bất thình lình, như thể nhòe đi hết:
nàng đứng như rất nhọc nơi hốc cửa sổ
và kìm nén nhịp đập dồn dập của trái tim.
Tiếng đàn phai. Từ ngoài thổi vào gió mát.
Và đặt xa lạ đến lạ lùng trên chiếc bàn gương
là chiếc mũ shako đen với hình hộp sọ.
Rainer Maria Rilke, “Letzter Abend,” Neue Gedichte (Insel-Verlag, 1907).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.