Marina Tsvetaeva sinh năm 1892 ở Moskva, con gái của một giáo sư nghệ thuật và một nghệ sĩ piano. Bà xuất bản tập thơ đầu năm 1910 và kết hôn với nhà thơ Sergei Efron năm 1912. Năm 1917 Efron gia nhập lực lượng Bạch vệ và trong khoảng thời gian hai người bị chia cắt trong cuộc nội chiến Nga, Tsvetaeva đã có những mối tình ngắn ngủi với Osip Mandelstam và Sofia Parnok. Năm 1922 bà đoàn tụ với Efron ở Berlin, rồi chuyển tới Praha và định cư ở Paris năm 1925 cho đến khi trở về Moskva năm 1939. Năm 1941 Tsvetaeva tự sát; Sergei Efron bị hành hình.
Em đã không còn cần anh nữa,
Anh yêu dấu – và chẳng phải bởi vì
Chuyến thư đầu, anh đã không viết lại.
Cũng chẳng phải là tại
Những dòng này, viết xuống bằng nỗi buồn,
Anh sẽ dòm – rồi bật cười ha hả.
(Những dòng viết chỉ bởi mình em –
Cho mình anh! – lần đầu tiên! –
Anh hóa giải – mà chẳng phải một mình.)
Và chẳng phải vì tóc ai xoăn
Sẽ cọ vào má anh – em, bậc thầy
Đọc cùng nhau được tự mình.
Cũng chẳng phải vì cả đôi
– Trước sự mơ hồ của những chữ viết hoa! –
Anh thở dài, cúi xuống cùng cô ta.
Cũng chẳng phải vì cùng lúc
Mí bỗng nhắm – chữ
Khó đọc, – mà lại còn thơ nữa!
Không, bạn em ơi! – Nó giản đơn hơn,
Nó còn hơn cả nỗi chán chường:
Em đã không còn cần anh nữa –
Bởi vì – bởi vì rằng –
Em đã không còn cần anh nữa!
3 tháng 12, 1918
Marina Tsvetaeva, “Мне тебя уже не надо” (1918).
Nguyễn Huy Hoàng & Phạm Hà Anh dịch.