Joseph Brodsky sinh năm 1940 ở Leningrad và bị trục xuất khỏi Liên Xô năm 1972. Ông được trao giải Nobel văn chương năm 1987 và qua đời ở New York City năm 1996.
Ở đây mi có một thành phố đóng băng từ một góc đá.
Địa lý khóc than cho ruột lòng của nó.
Thoạt tiên mi nghe thấy một trio, rồi tiếng đàn một Negro.
Dòng sông, dẫu còn chưa đóng băng, vẫn không thể
chảy tới đại dương. Xu hướng quanh co lại càng dễ nhận ra
ở trong một thành phố, nếu chung quanh là đồng bằng.
Rồi trong góc sáng lên một cái cây không rễ.
Dòng sông lấp lánh như một chiếc dương cầm đen.
Khi mi bước xuống phố, phía sau các tiếng chân vang lên.
Đó là vấn đề của phối cảnh, không phải kẻ sát nhân.
Hai năm sống ở đây, ngày hôm qua đã trở thành ngày mai.
Và quảng trường, như một chiếc đĩa than, gợn sóng
từ cây kim của một bút tháp. Cách đây trăm năm
đã xảy ra một chuyện gì đó, và một cột mốc đã được dựng lên.
Một cột mốc thành công. Về căn bản, mi chẳng là một ai.
Cùng lắm, là thức ăn cho một tiếng vọng.
Tuyết rơi tứ phía; phát thanh viên nhắc đi nhắc lại: “lốc.”
Đừng rời khỏi quán bar, đừng rời khỏi quán bar.
Những con chuột-ô-tô dưới đèn pha các hàng cột chen chúc
hóa điên ở đằng xa, giống đàn voi của Hannibal.
Cái mùi hoang mạc gợi nhớ tiếng cười của một góa phụ.
“Em yêu, xin đừng đi,” Sinatra ngâm nga.
Cũng tiếng vọng, nhưng thu âm; như hình bóng Thượng viện,
sự buồn chán, cơn bão tuyết, nhiệt độ, bản thân mi.
Đây là một cái mặt luộc chín, đây là cái tổ của nó:
ánh ửng lên của lòng đỏ trứng sau lớp vỏ lạnh quá nứt ra.
Chiếc taxi của mi trên đường cao tốc
chạy vượt lên một cái xe tang chất những vòng hoa,
trông như chạy cùng chiều với mi, như không ai điều khiển.
Đây là hiệu ứng ngoại vi, tiếng gọi của ngoại thành,
của những vùng ngoại ô mọc thấp mà giấc ngủ bị đánh thức
bởi tiếng sủa của các đầu máy, gió, số phận nói chung.
Thế rồi đại dương. Một khoảng mênh mông câm điếc.
Một vùng bằng phẳng, không có lấy một công trình.
Nơi giả như là một sử gia, mi cũng chẳng có việc gì mà đến,
hay là một bác sĩ, kiến trúc sư, tay buôn, hay diễn viên,
và đặc biệt là một tiếng vọng. Bởi khoảng không
ấy không có quá khứ. Tổng hợp là tất tật những gì nó nghe
những con sóng của chính nó, sự chưa từng có của âm thanh
chỉ có thể bị át đi dưới tiếng kèn của Gabriel.
Ở đây mi có một tập hợp lớn
của những đường thẳng nằm ngang. Gần như các tấm nhíp
của vũ trụ. Trong đó xen một bản solo
của Charlie Parker: chỉ đơn giản là một cường độ khác
so với của tổng lãnh thiên thần, tính bằng số nước bọt bắn ra.
Và rồi, trong bóng tối, hướng lên phương Bắc,
một con tàu kéo lưới rơi thụp xuống rồi lại xuất hiện,
giống như một nhà thờ lạc giữa những cánh đồng ngô.
Joseph Brodsky, “Вид с холма” (1992).
Nguyễn Huy Hoàng & Phạm Hà Anh dịch.