Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Hà Nội, tháng Sáu 2019” – Nguyễn Huy Hoàng


Clouds, Sun and Sea.jpg

Clouds, Sun and Sea, 1952 by Max Ernst

Chúng ta ngồi trong những căn phòng điều hòa
sửa từ ngữ trên những tờ bản thảo không in vết mồ hôi
chúng ta rời văn phòng chúng ta gọi Grab chúng ta
thở trong xe không còn tiếng những người đi inh ỏi bấm còi
chúng ta nhìn đoàn người diễn vở kịch câm dưới ánh mặt
trời chúng ta quên mùi biển không còn nhớ màu trời
chúng ta bước vào một quán bar đông người
nơi tất cả im bặt dưới cái nóng mùa hè và tiếng quạt
thốc lên như thể nửa thế kỷ trôi qua không ai nói một lời
chúng ta chờ đêm xuống chúng ta bước ra ngoài
chúng ta đi trên những vỉa hè méo xệch
chúng ta nhảy chân sáo chúng ta nhìn lên những tàn cây
ngạt thở chúng ta yêu chúng ta hôn chúng ta chào tạm biệt
chúng ta bước vào những căn phòng riêng và đêm
chúng ta nằm chúng ta mơ về một tiếng gà gáy

3 comments on ““Hà Nội, tháng Sáu 2019” – Nguyễn Huy Hoàng

  1. Phan Phúc Trường
    June 16, 2019

    Hình như tôi thấy đâu đó trong bài thơ này bóng dáng của cái câm lặng trong Moebius, cái câm lặng của những con người cô đơn với chính những ngổn ngang bề bộn của cuộc đời mình: “nhìn đoàn người diễn vở kịch câm dưới ánh mặt trời”, “như thể nửa thế kỷ trôi qua không ai nói một lời”. Và còn nữa, còn cái gì đó mỏi mòn, tù đọng, luẩn quẩn, nhàm nhạt: ngồi văn phòng – gọi grab – đi bar – hẹn hò – tạm biệt – chờ đêm – vào phòng – nằm mơ gà gáy… Ngay cả đến việc yêu cũng bộc lộ những tính chất ấy, với vập vồ dồn dập những thao tác lập trình: yêu – hôn – chào tạm biệt. Tóm lại là buồn – vừa buồn bã vừa buồn tẻ, và cô đơn.

    Mà đâu chỉ có thế, đâu chỉ buồn, đâu chỉ cô đơn mà con người còn “quên mùi biển không còn nhớ màu trời”. Đó là câu hỏi về sự tự do của con người. Con người, vì những lí do nào đó, phải đem cái cá nhân, tự trị, tự do của mình ra mà đổi chác. Phải cố quên “mùi biển” và “màu trời” để mà đổi chác, hoặc là do phải đổi chác lâu ngày nên dần lãng quên đi. Cơ mà, khi nhìn vào các chữ “quên mùi biển không còn nhớ màu trời”, tôi không chỉ thấy con người “quên mùi biển” và con người “không còn nhớ màu trời”, mà còn thấy “biển không còn nhớ màu trời” – một cách diễn đạt đầy tính hình tượng nữa cũng gợi liên tưởng đến ý tứ tương tự. Bầu trời và biển cả song hành để làm nên biểu tượng về tự do, tính phóng khoáng, sự giải phóng, nhưng giờ đây biển cả đã lãng quên đi bầu trời vô tận của nó, vì thế, nó hẫng hụt mất cái năng động, tung hoành, xô đạp, quẫy cựa và vùng vẫy, và lòng nó chỉ còn lại dạt dào, mênh mang và đong đầy những cái rắn đặc, tĩnh tại, yên tâm và thoả mãn. Biển cả ở đây là mỗi con người, và rộng hơn là rất nhiều con người đang quên lãng bầu trời, quên lãng sự tự do của chính mình.

    Chính sự lãng quên và đổi chác ấy đã góp phần vào vở kịch câm, ở một khía cạnh khác của sự câm: sự câm lặng ngoan ngoãn vì cầu an. Ở chỗ này, thật thú vị khi thấy “tất cả im bặt dưới cái nóng mùa hè” và “nửa thế kỷ trôi qua không ai nói một lời.” Cái bức bối, ngột ngạt, căng thẳng của một không gian ngôn luận đầy tính nhiệt đới mà tôi vẫn thường nói đến là đây chứ đâu!

    Cùng với đó, khi chú ý đến chi tiết “chúng ta đi trên những vỉa hè méo xệch”, tôi lại nghĩ đến con người với nguy cơ tha hoá và khát vọng hoàn thiện mình. Tôi nhớ đến một Chí Phèo ngẩn ngơ trước cái vật màu đen méo mó dị dạng hắt lên trên đường trăng nhễ nhại và cứ xệch xạc quần quật chuyển động theo bước chân say rượu của hắn, rồi sau hắn cũng nhận ra đó là bóng mình và phá lên cười ngặt nghèo và rũ rưỡi. Rất có thể đó là khoảnh khắc ùa về của nỗi đau khi một người chính tay mình lựa chọn huỷ hoại thể xác và cuộc đời bản thân. “Chúng ta” thì ắt hẳn khác với Chí Phèo, nhưng “chúng ta” vẫn thấy bản thân mình “méo xệch”, dị dạng, nhàu nát theo những hình thức khác. Nhưng nếu vẫn chưa buông thả, buông bỏ, thì sự nhận thức ấy là một bước rất gần tới kế hoạch đối phó trước nguy cơ tha hoá cũng như dự phóng hoàn thiện bản thân, với sự định hình, nặn tượng lại chính mình.

    Những điều trên đây chỉ là một số trong vô vàn khả thể thông diễn của bài thơ này. Càng chơi đùa với bài thơ lại càng có những liên tưởng thú vị. Cảm ơn Nguyễn Huy Hoàng vì một bài thơ mang đến nhiều khoái cảm như vậy.

    Like

  2. genderchats
    June 17, 2019

    “…chúng ta quên mùi biển không còn nhớ màu trời”
    Thế thì ra biển thôi Hoàng ơi!

    Like

  3. Pingback: “Hà Nội, tháng Sáu 2019” – Nguyễn Huy Hoàng – tôi không phải là hoa.

Leave a Reply to Phan Phúc Trường Cancel reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on June 16, 2019 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: