Charles Simic (1938–2023) là nhà thơ người Mỹ gốc Serbia. Ông được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1990, giải thơ Griffin quốc tế năm 2005, và giải Wallace Stevens năm 2007.
Lũ sóng biển mang số mệnh tự lặp lại,
Mãi lắp bắp những lời bào chữa
Với lũ mòng biển xếp hàng trên bờ biển của mi.
Hay mi, cơn gió giật, quấy rầy hàng thông
Bằng cái tài diễn thuyết điên cuồng.
Ngay cả mi, bóng tối đang đến,
Và chúng mi những bụi cỏ lăn lăn đến,
Qua một thị trấn ma
Với con bọ sống một ngày
Trên một tấm màn cửa sổ rách nát
Và một bầu trời mây trắng.
Hết tấm ảnh rách nát này đến tấm ảnh khác
Mà các mảnh chẳng ăn nhập gì nhau –
Và sao chúng phải, những lời thì thầm ảm đạm,
Với tất cả những nêm nếm điên rồ của mi?
Mỗi lần tôi đến biển và trời
Tìm lời khuyên, đấy là cái tôi nhận được.
Charles Simic, “The World Runs on Futility,” My Noiseless Entourage (Houghton Mifflin Harcourt, 2005).
Copyright © 2005 by Charles Simic | Nguyễn Huy Hoàng dịch.