Louise Glück (1943–2023) là nhà thơ người Mỹ. Bà được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1993, giải Sách Quốc gia Mỹ cho thơ năm 2014, và giải Nobel văn chương năm 2020.
Có một cánh cửa mở mà nhìn qua đó có thể thấy căn bếp –
luôn có một mùi thơm nức mũi tỏa ra từ đó –
nhưng cái khiến cho anh tê liệt là hơi ấm của nơi đó,
cái bếp lò ở chính giữa tỏa nhiệt –
Có những cuộc đời là như thế.
Nhiệt luôn ở chính giữa, liên tục đến nỗi chẳng ai nghĩ đến nó.
Nhưng cái chìa anh đang cầm mở ra một cánh cửa khác,
và ở phía bên kia, hơi ấm không chờ đợi anh.
Anh tự tạo ra nó – anh và rượu.
Ly đầu tiên là chính anh trở về nhà.
Anh có thể ngửi thấy mùi thịt hầm, mùi vang đỏ và vỏ cam hòa quyện với thịt bê.
Vợ anh đang hát trong phòng ngủ ru con.
Anh uống chậm, để vợ anh mở cửa, ngón tay đặt lên môi,
rồi để cho cô háo hức chạy đến để ôm anh.
Và sau đó sẽ là món thịt hầm.
Nhưng những ly sau đó khiến cô biến mất.
Cô đưa các con đi theo; căn hộ thu nhỏ về cái mà nó đã là trước đó.
Anh đã tìm thấy một người khác – không hẳn là một người khác,
mà một bản ngã khinh miệt sự thân mật, như thể sự riêng tư của hôn nhân
là một cánh cửa mà hai người cùng nhau đóng lại
và không ai có thể thoát ra một mình, cả người vợ, cả người chồng,
nên hơi nóng bị bẫy lại trong đó đến khi họ ngạt thở,
như thể họ đang sống trong một bốt điện thoại –
Rồi rượu cũng biến mất. Anh rửa mặt, lang thang trong căn hộ.
Đó là mùa hè – cuộc sống mục rữa trong cái nóng.
Có những đêm, anh vẫn nghe thấy tiếng một phụ nữ hát ru con;
những đêm khác, sau cánh cửa phòng ngủ, tấm thân trần truồng của cô không tồn tại.
Louise Glück, “A Corridor,” A Village Life (Farrar, Straus and Giroux, 2009).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.