Nguyễn Huy Hoàng

"Và trái tim không chết khi người ta nghĩ nó phải chết"

“Ánh sáng thoái” – Louise Glück

Louise Glück (1943–2023) là nhà thơ người Mỹ. Bà được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1993, giải Sách Quốc gia Mỹ cho thơ năm 2014, và giải Nobel văn chương năm 2020.

Ánh sáng thoái

Các ngươi giống như những đứa trẻ còn rất nhỏ,
luôn luôn chờ một câu chuyện.
Và ta đã trải qua điều đó quá nhiều lần;
ta đã mệt phải kể chuyện.
Nên ta đã cho các ngươi bút chì và giấy,
ta đã cho các ngươi những cây bút làm bằng ống sậy
ta đã tự tay gom, những buổi chiều trong các cánh đồng rậm.
Ta đã bảo các ngươi, hãy tự viết câu chuyện mình đi.

Sau bao năm lắng nghe
ta cứ ngỡ các ngươi đã biết
thế nào là một câu chuyện.

Các ngươi chỉ biết khóc.
Các ngươi muốn mình được kể mọi thứ
mà chẳng phải tự nghĩ một điều gì.

Rồi ta nhận ra các ngươi chẳng thể nghĩ
với bất kỳ sự táo bạo hay say mê thực sự nào;
các ngươi chưa từng có cuộc đời của riêng mình,
những bi kịch của riêng mình.
Nên ta đã cho các ngươi cuộc đời, ta đã cho các ngươi bi kịch,
bởi vì dường như chỉ công cụ thôi là chưa đủ.

Các ngươi sẽ không bao giờ biết
ta hài lòng nhường nào thấy các ngươi ngồi đó,
những cá thể độc lập,
thấy các ngươi mơ mộng bên cửa sổ mở,
cầm những cây bút chì ta đã cho các ngươi
cho đến khi buổi sáng hè biến mất vào dòng chữ.

Sự sáng tạo đã mang đến cho các ngươi
niềm phấn khích lớn lao, đúng như ta biết trước,
đúng như thuở ban đầu.
Và bây giờ ta tự do làm những gì ta muốn,
chăm lo những việc khác, tự tin
rằng các ngươi không còn cần ta nữa.

Louise Glück, “Retreating Light,” The Wild Iris (Ecco Press, 1992).

Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a comment

Information

This entry was posted on May 5, 2026 by in Thơ and tagged .

Navigation

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Design a site like this with WordPress.com
Get started