Paul Celan (1920–1970) là nhà thơ, dịch giả người Rumani. Viết chủ yếu bằng tiếng Đức, ông trở thành một trong những nhà thơ lớn nhất thời hậu Thế chiến thứ II của ngôn ngữ này.
Tuyết đã rơi, không ánh sáng. Mặt trăng
đã qua một hoặc hai, kể từ khi mùa thu trong áo trùm tu sĩ
cũng đã mang tin đến cho con, một lá từ những sườn dốc Ukraina:
“Hãy nhớ ở đây cũng đang là mùa đông, đã lần thứ một ngàn
trong xứ sở chảy dòng chảy rộng nhất:
máu thiêng của Jacob, được ban phước bởi những chiếc rìu…
Ôi băng có màu đỏ không của đất này – Hetman của chúng lội với toàn bộ
đoàn tùy tùng vào trong những mặt trời tối lại… Con ơi, một tấm vải,
để bọc lấy ta khi nó nhấp nháng những chiếc mũ sắt,
khi cục băng hồng vỡ ra, khi vãi như tuyết những khúc xương
của cha con, dưới những vó ngựa bị giẫm nát
Khúc hát cây tuyết tùng…
Một tấm khăn, một tấm khăn nhỏ rất mảnh, để ta giữ
bên mình, bây giờ khi con đang học khóc,
sự chật hẹp của thế giới sẽ không bao giờ xanh, con ta, cho con con!”
Mùa thu đã chảy máu đi rồi, mẹ ơi, tuyết đã thiêu đốt con:
con đã tìm tim mình để nó có thể khóc, con đã thấy ôi hơi thở của mùa hè,
nó giống như mẹ.
Con đã rơi nước mắt. Con đã dệt tấm khăn.
Paul Celan, “Schwarze Flocken” (1943).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.