Charles Simic (1938–2023) là nhà thơ người Mỹ gốc Serbia. Ông được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1990, giải thơ Griffin quốc tế năm 2005, và giải Wallace Stevens năm 2007.
Năm, sáu chiếc ghế xếp chồng ngoài sân
Và người ở trên đó
Ngồi như một quan tòa chuyên phát án treo cổ,
Mặc độc một chiếc quần pyjama.
Những con sẻ, chúng nghĩ gì nhỉ?
Nếu có người nhìn,
Chúng im lặng như những con cá vàng,
Hoặc những miếng thịt đắt.
Giờ qua giờ, một mình với bầu trời
Và sự êm đềm đến điên của nó
Trên tòa tháp đã ọp ẹp, đã chao đảo,
Đã nghiêng.
Hàng xóm chắc phải sợ biết bao,
Không có lấy một đứa trẻ đi bộ trên phố
Dưới cái nóng này,
Không có lấy một chiếc xe đi qua và chậm lại.
Người thấy gì ở đằng xa, hỡi cha?
Một khung cửa sổ bị mặt trời lặn hắt đến?
Một trò chơi bị hoãn vì bóng tối buông?
Các cầu thủ giống như lũ bọ chét trong tu viện.
Những quả chuông của địa ngục sắp ngân?
Charles Simic, “The Tower,” A Wedding in Hell (Houghton Mifflin Harcourt, 1994).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.