Nguyễn Huy Hoàng

"Và trái tim không chết khi người ta nghĩ nó phải chết"

“Gửi nỗi lười” – Charles Simic

Charles Simic (1938–2023) là nhà thơ người Mỹ gốc Serbia. Ông được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1990, giải thơ Griffin quốc tế năm 2005, và giải Wallace Stevens năm 2007.

Gửi nỗi lười

Chỉ mi là hiểu
Chúng ta được ban cho có tí thời gian,
Chẳng đủ nhấc một ngón tay.
Những giọng nói ở cầu thang,
Những suy nghĩ quá nhanh chẳng đuổi được,
Tất tật có ý nghĩa gì?
Khi vĩnh cửu vẫy gọi.

Những tấm rèm nặng buông,
Những tờ báo chưa đọc.
Những chiếc chìa khóa bám bụi.
Những con ruồi hoặc lờ đờ hoặc đã ngỏm.
Cái giường như một con thuyền chậm,
Với cánh buồm ơ hờ
Bằng khói thuốc.

Khi cuối cùng ta nhúc nhích,
Các cửa hàng đã đóng cửa.
Đã Chủ nhật rồi ư?
Các đám cưới và đám tang đã xong xuôi.
Một hai đám mây trắng còn sót
Bên trên những mái nhà tối tăm,
Chẳng biết đi về đâu.

Charles Simic, “To Laziness,” That Little Something (Houghton Mifflin Harcourt, 2008).

Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a comment

Information

This entry was posted on September 5, 2024 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Design a site like this with WordPress.com
Get started