Nguyễn Huy Hoàng

"Và trái tim không chết khi người ta nghĩ nó phải chết"

“Nhân mã (I)” – Joseph Brodsky

Joseph Brodsky sinh năm 1940 ở Leningrad và định cư ở Hoa Kỳ từ năm 1972 sau khi bị chính quyền Liên Xô trục xuất. Ông được trao giải phê bình của Hiệp hội Nhà Phê bình Sách Quốc gia Mỹ năm 1986 và giải Nobel văn chương năm 1987, sau đó được bổ nhiệm làm Poet Laureate của Hoa Kỳ từ năm 1991 đến năm 1992. Ông qua đời ở New York City năm 1996.

Nhân mã (I)

Nửa xinh đẹp, nửa xô pha, trong cách nói dân dã – Sophia,
vào những tối dội con phố mà các cửa sổ một phần là các khuôn mặt,
tiếng lạch cạch của sáu gót (suy cho cùng, một thảm họa
là cái mà trong kết quả của nó, khó mà không thay đổi),
vội đến một buổi hẹn hò. Tình yêu được tạo nên từ vải tuyn,
lông, máu, những cái lò xo, gối ôm, hạnh phúc, sinh đẻ.
Hai phần ba một người đàn ông, phần ba một chiếc xe – Mulya –
đón nàng bằng tiếng gầm gừ của một cái động cơ nhàn rỗi,
và phóng nàng đến rạp hát. Trên mỗi đùi, từ thời bọc tã,
là sự mê thích của cơ bắp đối với đồ nội thất, với các trò diêm dúa
của gỗ gụ, đối với một cái tủ mà các tấm, đến lượt nó,
lại có sự mê thích với những ba phần tư, những trọn vẹn mặt
in các dấu vân tay. Phóng nàng đến rạp hát, nơi, nép trong góc thứ năm,
đụng nhau trong bóng tối, nhào ván lạng bằng bánh xe,
họ thưởng thức những lúc dừng vở kịch về cuộc đời của lũ búp bê

trên thực tế, chính là chúng ta trong thời đại của chúng ta.

Joseph Brodsky, “Кентавры (I)” (1988).

Nguyễn Huy Hoàng & Phạm Hà Anh dịch.

Leave a comment

Information

This entry was posted on October 6, 2024 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Design a site like this with WordPress.com
Get started