Nguyễn Huy Hoàng

"Và trái tim không chết khi người ta nghĩ nó phải chết"

“Cung điện” – Tomas Tranströmer

Tomas Tranströmer (1931–2015) là nhà thơ người Thụy Điển. Ông được trao giải văn chương quốc tế Neustadt năm 1990 và giải Nobel văn chương năm 2011.

Cung điện

Chúng tôi bước vào. Một sảnh rộng,
im lìm và u tịch, mặt sàn nằm
như một sân trượt băng bỏ hoang.
Tất cả cửa đóng. Không khí xám.

Tranh trên tường. Chúng tôi trông thấy
các hình ảnh chen vô hồn: khiên, đĩa
cân, những con cá, các nhân vật vật lộn
trong thế giới câm điếc phía bên kia.

Một tượng điêu khắc bày giữa khoảng trống:
ở giữa sảnh một con ngựa đứng
nhưng thoạt đầu chúng tôi không để ý
vì bị tất cả sự trống rỗng hút lấy.

Yếu hơn tiếng rít trong vỏ sò
các âm thanh và giọng nói từ thành phố
quay quanh không gian cô quạnh này,
thì thầm và tìm kiếm quyền lực.

Còn cái gì đó khác. Cái gì đó tăm tối
đặt mình ở ngưỡng cửa năm giác quan
của chúng tôi mà không bước sang.
Cát chảy trong mọi chiếc cốc im lặng.

Đã đến lúc di chuyển. Chúng tôi bước
về phía con ngựa. Nó cao lớn,
đen như sắt. Một hình ảnh của sức mạnh
bị bỏ lại khi các quân vương băng hà.

Con ngựa nói: “Ta là Kẻ Duy Nhất.
Sự trống rỗng từng cưỡi ta ta đã hất.
Đây là chuồng ta. Ta chầm chậm lớn lên.
Và ta ăn sự im lặng ngự nơi đây.”

Tomas Tranströmer, “The Palace,” The Great Enigma: New Collected Poems, trans. Robin Fulton (New Directions, 2006).

Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a comment

Information

This entry was posted on October 7, 2024 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Design a site like this with WordPress.com
Get started