César Vallejo (1892–1938) là nhà văn, nhà thơ, và nhà soạn kịch người Peru.
Chiều nay trời mưa như chưa bao giờ; và ta
không muốn sống, tim ta.
Chiều nay thật ngọt ngào. Sao không cơ chứ?
Vận ân sủng và nỗi buồn; vận như một người phụ nữ.
Chiều nay trời mưa ở Lima. Và ta nhớ
những cái hang tàn bạo của sự vô ơn của ta;
khối băng của ta trên đóa anh túc của nàng,
mạnh hơn câu “Đừng như vậy!” của nàng.
Những bông hoa đen bạo lực của ta; và sự ném đá
man rợ và gớm ghiếc; và khoảng cách băng hà.
Và sự im lặng của phẩm giá của nàng sẽ đặt
dấu chấm hết bằng những ngọn dầu cháy.
Bởi vậy chiều nay, như chưa bao giờ, ta ở
bên con cú này, bên trái tim này.
Và những người khác đi qua; và thấy ta buồn đến thế,
họ lấy đi một chút em
trong nếp nhăn bất thần của nỗi đau sâu thẳm của ta.
Chiều nay trời mưa, mưa rất to. Và ta
không muốn sống, tim ta!
César Vallejo, “Heces,” Los heraldos negros (1919).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.