César Vallejo (1892–1938) là nhà văn, nhà thơ, và nhà soạn kịch người Peru.
Đối diện rạp Comédie Française là quán Café
de la Régence; trong đó có một căn phòng
kín, với một chiếc ghế bành và một chiếc bàn.
Khi tôi bước vào, bụi bất động đã đứng dậy.
Giữa đôi môi của tôi bằng cao su, than
của một điếu thuốc cháy, và trong khói có thể thấy
hai làn khói dày đặc, lồng ngực của quán Café,
và trong ngực, một ôxit sâu của nỗi buồn.
Quan trọng là mùa thu phải ghép mình vào mùa thu,
quan trọng là mùa thu phải gộp mình với các chồi non,
đám mây, với các học kỳ; nếp nhăn, với xương gò má.
Quan trọng là phải có mùi như một kẻ điên tuyên bố
tuyết nóng làm sao, con rùa mới nhanh làm sao,
cái như-nào thật đơn giản, cái khi-nào thật bất thần!
César Vallejo, “Sombrero, abrigo, guantes,” Poemas humanos (Les Editions des Presses Modernes au Palais-Royal, 1939).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.