César Vallejo (1892–1938) là nhà văn, nhà thơ, và nhà soạn kịch người Peru.
Tôi sinh ra vào một ngày
Chúa ốm.
Mọi người biết rằng tôi sống,
rằng tôi xấu xa; và họ không biết
về tháng Mười hai của tháng Một đó.
Bởi tôi sinh ra vào một ngày
Chúa ốm.
Có một khoảng trống
trong không khí siêu hình của tôi
không ai có thể chạm tới:
một hành lang tu viện của im lặng
nói trên bề lửa.
Tôi sinh ra vào một ngày
Chúa ốm.
Anh em, hãy nghe, hãy nghe…
Tốt. Và đừng để tôi ra đi
không mang theo những tháng Mười hai,
không bỏ lại những tháng Một.
Bởi tôi sinh ra vào một ngày
Chúa ốm.
Mọi người biết rằng tôi sống,
rằng tôi nhai… Và họ không biết
sao trong thơ tôi chúng kêu cót két
nỗi buồn tăm tối của quan tài,
những cơn gió xoa xát
xoáy ra từ con Nhân sư
thóc mách của Sa mạc.
Mọi người biết… Và họ không biết
Ánh sáng thì tiêu hao
còn Bóng tối là chất béo…
Và họ không biết rằng Bí ẩn tổng hợp…
rằng nó là cái bướu
âm nhạc và buồn, từ xa tố cáo
bước kinh tuyến từ các biên tới các Biên.
Tôi sinh ra vào một ngày
Chúa ốm,
ốm rất nặng.
César Vallejo, “Espergesia,” Los heraldos negros (1919).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.