Nguyễn Huy Hoàng

"Và trái tim không chết khi người ta nghĩ nó phải chết"

“Họ tưởng rằng anh là người!” – Marina Tsvetaeva

Marina Tsvetaeva sinh năm 1892 ở Moskva, con gái của một giáo sư nghệ thuật và một nghệ sĩ piano. Bà xuất bản tập thơ đầu năm 1910 và kết hôn với nhà thơ Sergei Efron năm 1912. Năm 1917 Efron gia nhập lực lượng Bạch vệ và trong khoảng thời gian hai người bị chia cắt trong cuộc nội chiến Nga, Tsvetaeva đã có những mối tình ngắn ngủi với Osip Mandelstam và Sofia Parnok. Năm 1922 bà đoàn tụ với Efron ở Berlin, rồi chuyển tới Praha và định cư ở Paris năm 1925 cho đến khi trở về Moskva năm 1939. Năm 1941 Tsvetaeva tự sát; Sergei Efron bị hành hình.

Họ tưởng rằng anh là người!

Họ tưởng rằng anh là người!
Và họ bắt anh phải chết.
Giờ anh đã chết, mãi mãi rồi.
– Hãy khóc cho thiên thần đã khuất!

Hoàng hôn anh hát
Vẻ đẹp của buổi chiều tà.
Ba ngọn nến sáp
Cháy giả tạo, lập lòe.

Các tia sáng từ anh ra –
Các sợi dây nóng rực trên tuyết!
Ba ngọn nến sáp – ba
Hướng nhật! Kẻ mang ánh sáng!

Ôi nhìn xem, làm sao
Đôi mí mắt đen đã sụp!
Ôi nhìn xem, làm sao
Đôi cánh đã gãy đứt!

Người ngâm đen ngâm,
Các bàn tay bâng quơ làm dấu thánh.
– Đã chết, người ca-sĩ nằm
Và ăn mừng sự phục sinh.

9 tháng 3, 1916

Marina Tsvetaeva, “Думали — человек!” (1916).

Nguyễn Huy Hoàng & Phạm Hà Anh dịch.

Leave a comment

Information

This entry was posted on September 12, 2025 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Design a site like this with WordPress.com
Get started