Octavio Paz (1914–1998) là nhà thơ người Mexico. Ông được trao giải Miguel de Cervantes năm 1981, giải văn chương quốc tế Neustadt năm 1982, và giải Nobel văn chương năm 1990.
Mắt tôi tìm thấy em
trần truồng
và che phủ em
bằng một cơn mưa ấm
những ánh nhìn
*
Một chiếc lồng âm thanh
mở ra
lúc giữa sáng
trắng
hơn mông em
lúc giữa đêm
tiếng cười của em
và hơn cả tán lá em
chiếc sơ mi trăng
khi em nhảy khỏi giường
Ánh sáng rây
vòng xoáy ngân nga
lơi ra sắc trắng
Thập chéo
X
trồng trong một khoảng trống
*
Ngày của tôi
phát nổ
trong đêm của em
Tiếng hét em
nhảy thành từng mảnh
Đêm
trải
thân mình em
Dòng chảy ngầm
các thân mình em
thắt nút
Một lần nữa thân mình em
*
Giờ thẳng đứng
cơn hạn
quay những bánh xe lấp lánh của nó
Khu vườn dao
bữa tiệc của những giả dối
Qua những tiếng vang đó
em bước
an toàn
vào dòng sông tay tôi
*
Nhanh hơn cơn sốt
em bơi trong bóng tối
bóng em nhạt dần
giữa những cái vuốt ve
thân em đậm lên
Em nhảy
đến bờ vực cái không thể xảy ra
những máng trượt của như thế nào bao giờ bởi vì phải
Tiếng cười em đốt cháy áo xống em
tiếng cười em
làm ướt đẫm trán tôi mắt tôi lý trí tôi
Cơ thể em đốt cháy bóng em
Em đung đưa trên xà đu của nỗi sợ
những hãi hùng của thơ ấu em
nhìn tôi
từ đôi mắt vực thẳm của em
mở
trong hành động tình ái
bên trên vực thẳm
Thân em nhạt dần
bóng em đậm lên
Em cười trên tro tàn của em
*
Lưỡi buốc gô nhơ của mặt trời bị roi quất
cái lưỡi liếm vùng đất những cồn cát không ngủ của em
mái tóc
lưỡi của những cây roi
những ngôn ngữ
được cởi trói trên lưng em
đan xen
trên ngực em
chữ viết viết em
bằng những mẫu tự gai nhọn
phủ nhận em
bằng những ký hiệu than cháy
chiếc váy lột trần em
chữ viết mặc lên em những câu đố
chữ viết trong đó tôi chôn mình
Mái tóc
đêm mênh mông bất chợt trên thân mình em
bình rượu nóng
bị đổ
trên những tấm bia của luật pháp
nút thắt của những tiếng tru và đám mây của những im lặng
chùm rắn
chùm nho
bị giẫm
bởi những bàn chân băng giá của trăng
cơn mưa của các bàn tay của lá của các ngón tay của gió
trên thân mình em
trên thân mình tôi trên thân mình em
Mái tóc
tán lá của cái cây của những khúc xương
cái cây rễ khí uống đêm dưới ánh mặt trời
Cái cây xác thịt Cái cây phàm trần
*
Đêm qua
trên giường em
có ba chúng ta:
em tôi mặt trăng
*
Tôi mở
đôi môi của màn đêm em
những khoảng trống ẩm ướt
những tiếng vọng
những sự không ra đời:
sắc trắng
đột ngột của dòng nước
được cho tuôn trào
*
Ngủ ngủ trong em
hay tốt hơn nữa tỉnh dậy
mở mắt
trong chính giữa em
đen trắng đen
trắng
Làm mặt trời không ngủ
mà ký ức em đốt cháy
(và
ký ức về tôi trong ký ức em)
*
Và một lần nữa nhựa cây như mây
trào lên
(xô thơm tên em
là lửa)
Thân cây
vỡ ra
(Mưa
tuyết cháy)
Lưỡi tôi ở
đó
(Trong tuyết cháy
bông hồng em)
Đã
là
(Tôi niêm phong giống em)
bình minh
được cứu rỗi
Octavio Paz, “Maithuna,” Ladera este (Joaquín Mortiz, 1969).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.