
Czesław Miłosz (1911–2004) là nhà văn, nhà thơ, và dịch giả người Ba Lan. Ông được trao giải văn chương quốc tế Neustadt năm 1978 và giải Nobel văn chương năm 1980.
Tuổi trẻ bất hạnh và ngu ngốc của mi.
Cuộc rời tỉnh của mi ra phố.
Những cửa sổ xe điện bám đầy hơi nước,
Sự khổ sở chộn rộn của đám đông.
Nỗi khiếp đảm của mi khi bước vào một nơi quá đắt.
Nhưng mọi thứ đều quá đắt. Quá cao.
Người ta hẳn nhận thấy sự lóng ngóng của mi,
Quần áo lỗi mốt và dáng điệu vụng về.
Chẳng có ai đứng cạnh mi và nói,
Cậu là một đứa bảnh trai,
Cậu mạnh mẽ và khỏe mạnh,
Những bất hạnh của cậu là tưởng tượng.
Mi sẽ không ghen tị với một giọng nam cao khoác áo lông lạc đà
Nếu đoán được nỗi sợ của anh ta và cách anh ta sẽ chết.
Cô gái tóc đỏ, vì nàng mà mi khốn khổ,
Rất xinh đẹp đối với mi, là một con búp bê trong lửa.
Mi không hiểu, điều gì nàng hét lên bằng đôi môi chú hề.
Hình dáng mũ, đường tà váy, những khuôn mặt trong gương,
Mi sẽ nhớ mơ hồ như một điều gì đó đã lâu
Hay điều gì sau giấc mơ sót lại.
Ngôi nhà mà mi run rẩy lại gần,
Căn hộ làm mi choáng váng –
Hãy nhìn xem, ở chính đây cần cẩu đang dọn đi đống đổ nát.
Đến lượt mình rồi mi sẽ có, sẽ sở hữu, bảo đảm,
Rốt cuộc sẽ có thể tự hào khi chẳng còn lý do gì nữa.
Những ước muốn của mi sẽ thành hiện thực, mi sẽ quay lại nhìn
Vào bản chất thời gian, dệt bằng sương và khói,
Tấm vải óng ánh của những đời nhất nhật,
Dập dềnh lên xuống như một vùng biển bất biến.
Những cuốn sách mi đã đọc sẽ không còn cần thiết,
Mi tìm kiếm một câu trả lời nhưng đã sống không câu trả lời.
Mi sẽ đi trên phố của các thành phố phương Nam,
Trở lại với những ban đầu, thấy lại trong cơn mê mẩn
Sắc trắng một khu vườn sau đêm tuyết đầu tiên.
Czesław Miłosz, “Youth,” Provinces, trans. author and Robert Hass (Ecco Press, 1991). This poem also appeared in The New Yorker (September 9, 1991 Issue).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.