Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Shelley” – Galway Kinnell

NPG 1234; Percy Bysshe Shelley by Amelia Curran

Excerpt from Portrait of Percy Bysshe Shelley, 1819 by Amelia Curran

Galway Kinnell (1927–2014) là nhà thơ người Mỹ. Ông được trao giải Pulitzer cho thơ và giải Sách Quốc gia Mỹ cho thơ năm 1983 cho tập Selected Poems (Houghton Mifflin, 1982).

Shelley

Năm tôi hai mươi tuổi tâm hồn tự do
đích thực duy nhất mà tôi nghe nói là Shelley,
Shelley, người viết truyền đơn để ủng hộ
chủ nghĩa vô thần, tình yêu tự do, sự giải phóng
phụ nữ, sự xóa bỏ của cải và giai cấp,
một phiên bản Symposium sống động của Plato,
những lời ca về sự hạnh phúc và sự ngắn ngủi
của tình yêu lãng mạn, và những bài thơ phức tạp
về những sự gian khổ của tình yêu, Shelley,
người mà tôi biết được sau này—có lẽ
gần như là quá muộn—đã tái hôn với Harriet,
rồi có thai đứa con thứ hai của hai người,
rồi một vài tháng sau lại bỏ trốn với Mary,
bản thân bà cũng đã mang thai đứa con đầu, đưa
Claire, chị cùng cha của Mary, người rất có thể
cũng đã thành người tình của ông đi cùng,

và trong cảnh khó ở tay ba này, mà Shelley
nói sẽ là “một thiên đường biệt xứ,”
họ đã sống đời mình, cùng với những bóng ma
của Harriet, người trầm mình dưới hồ Serpentine,
và Fanny, chị nuôi của Mary, người, ám ảnh
với Shelley, đã tự sát, và với linh hồn
của những đứa trẻ được yêu mến nhưng bị bỏ bê,
được thai nghén gần như một cách tình cờ
trong cuộc theo đuổi Eros—Ianthe và Charles
của Harriet mà Shelley bị truất quyền nuôi
và được gửi gắm cho cha mẹ nuôi, Clara của
Mary, chết năm một tuổi, Willmouse, năm lên ba;
Elena, đứa bé ở Naples, gần như chắc chắn
là của Shelley, người mà ông “nhận nuôi” nhưng rồi
bỏ lại, chết năm một tuổi rưỡi,
và Allegra, con gái của Claire với Byron,
người mà Byron gửi đến cái tu viện ở
Bagnacavallo năm bốn tuổi, chết năm lên năm—

và những ngày ấy, trước khi tôi biết
bất cứ chuyện gì, tôi nghĩ mình đã theo Shelley,
người nghĩ mình đã đi theo dục vọng rạng rỡ.

Galway Kinnell, “Shelley,” Strong Is Your Hold (Houghton Mifflin Harcourt, 2006). This poem was first published, in a slightly different form, in The New Yorker (July 26, 2004 Issue) and was included in The Best American Poetry 2005.

Copyright © 2006 by Galway Kinnell | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on March 23, 2020 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: