T. S. Eliot sinh năm 1888 ở St. Louis, Missouri và nhập tịch Anh năm 1927. Là một nhà thơ, nhà soạn kịch, và nhà phê bình văn học, ông được trao giải Nobel văn chương năm 1948 “cho những đóng góp nổi bật, tiên phong của ông cho thơ ngày nay.” Ông qua đời ở London năm 1965.
O quam te memorem virgo…
Đứng trên bậc cao nhất của cầu thang—
Tựa vào một chiếc chum trong vườn—
Dệt, dệt nắng trên tóc—
Hãy giữ chặt bó hoa với một nỗi bất ngờ đau đớn—
Quẳng xuống đất và rồi quay ngoắt
Với một nỗi oán giận thoáng qua trong mắt:
Nhưng hãy dệt, dệt nắng trên tóc.
Để tôi sẽ có hắn ra đi,
Để tôi sẽ có nàng đứng lại đau đớn,
Để hắn sẽ ra đi
Như linh hồn rời bỏ cơ thể bị xé nát và bầm tím,
Như tâm trí bỏ rơi thân xác nó đã dùng.
Tôi sẽ tìm
Một cách nào nhẹ và khéo léo vô song,
Một cách nào đó cả hai ta đều hiểu,
Đơn giản và bất tín như một nụ cười và cái bắt tay.
Nàng đã quay đi, nhưng với tiết trời mùa thu
Thúc đẩy tưởng tượng của tôi nhiều ngày,
Nhiều ngày và nhiều giờ:
Tóc nàng trên vai và hai cánh tay ôm đầy hoa dại.
Và tôi tự hỏi đáng lẽ họ nên ở bên nhau ra sao!
Tôi sẽ mất đi một cử chỉ và một tư thế.
Đôi khi những suy nghĩ ấy vẫn làm ngơ ngác
Nửa đêm bồn chồn và giấc nghỉ ban trưa.
T. S. Eliot, “La Figlia che Piange,” Prufrock, and Other Observations (The Egoist Ltd, 1917).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.