Friedrich Hölderlin (1770–1843) là nhà thơ người Đức.
Lặng lẽ dưới bóng râm trước túp lều của mình ngồi
Người thợ cày, khiêm tốn, khói từ căn bếp của anh.
Những tiếng chuông chiều nghe hiếu khách ngân lên
Đón một người lữ hành vào làng quê yên tĩnh.
Những người lái thuyền cũng đang quay ngược về bến cảng,
Ở những thị trấn xa đang lặng dần tiếng chợ họp
Nhộn nhịp vui tươi; dưới lùm cây yên tĩnh
Một bữa ăn thân mật giữa bạn bè tỏa sáng.
Tôi biết đi đâu? Chẳng phải những người phàm họ sống
Bằng tiền lương công việc; giữa lao động và nghỉ ngơi
Tất thảy đều hạnh phúc; vậy cớ làm sao
Cái gai trong ngực tôi không bao giờ chịu ngủ?
Trên bầu trời chiều một mùa xuân hé nở; vô số
Những bông hồng nở bung và thế giới vàng có vẻ
Thật êm đềm; ôi hãy đưa tôi đến đó
Hỡi mây tím, và cầu cho trên đó tan thành
Ánh sáng và không khí tình yêu và nỗi buồn rầu! –
Song như thể bị lời cầu xin ngu ngốc xua đi,
Phép màu biến mất; bóng tối buông, cô đơn
Dưới bầu trời như trước giờ vẫn vậy, tôi đứng –
Giờ hãy đến, giấc ngủ dịu dàng! Bởi trái tim luôn
Đòi hỏi quá đáng; nhưng cuối cùng, tuổi trẻ, ngươi, kẻ
Bồn chồn, mơ mộng, sẽ cháy tàn cháy lụi!
Và tuổi già sẽ đến êm đềm và mãn nguyện.
Friedrich Hölderlin, “Abendphantasie” (1799).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.