Friedrich Hölderlin (1770–1843) là nhà thơ người Đức.
Vì sao mi ngủ và mơ, giòng sông trẻ, cuộn mình,
Và chần chừ bên bờ sông lạnh giá, kẻ kiên nhẫn,
Và chẳng để ý đến cội nguồn của mi,
Con trai Đại dương, người bạn của các Titan!
Các sứ giả của tình yêu mà cha mi phái đến,
Mi chẳng biết những làn gió mang lại sự sống kia?
Lời đã chẳng đánh trúng mi ư, rạng ngời,
Mà vị thần canh thức ở trên cao gửi xuống?
Nhưng giờ nó đã reo trong lồng ngực nó, đã dềnh,
Như khi nó vẫn chơi đùa trong lòng những tảng đá,
Và giờ cái sức mạnh của mình nó đã
Nhớ lại được, kẻ hùng mạnh, giờ nó vội vã,
Kẻ thơ thẩn, giờ nó chế nhạo những trói buộc mình,
Và cầm và đập và quăng đi những mảnh xiềng vỡ
Trong giận dữ, vui đùa, ở đây đó trên
Các bờ sông dội tiếng, và giọng nói người con
Của các vị thần đánh thức các ngọn núi xung quanh,
Những cánh rừng bắt đầu rung động, hẻm núi nghe thấy
Sứ giả xa xôi và rùng mình niềm vui
Một lần nữa khuấy động ở trong lòng trái đất.
Mùa xuân đến; bình minh mới của sắc xanh hiện lên;
Thế nhưng nó đã đi về phía những đấng bất tử;
Bởi không đâu nó có thể nghỉ ngoài nơi
Vòng tay của người cha đón nhận nó vào lòng.
Friedrich Hölderlin, “Der gefesselte Strom” (c. 1801).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.