Nguyễn Huy Hoàng

"Và trái tim không chết khi người ta nghĩ nó phải chết"

“Tôi ngồi bên cửa sổ” – Joseph Brodsky

Joseph Brodsky sinh năm 1940 ở Leningrad và định cư ở Hoa Kỳ từ năm 1972 sau khi bị chính quyền Liên Xô trục xuất. Ông được trao giải phê bình của Hiệp hội Nhà Phê bình Sách Quốc gia Mỹ năm 1986 và giải Nobel văn chương năm 1987, sau đó được bổ nhiệm làm Poet Laureate của Hoa Kỳ từ năm 1991 đến năm 1992. Ông qua đời ở New York City năm 1996.

Tôi ngồi bên cửa sổ

cho Lev Loseff

Tôi vẫn luôn luôn nói rằng số phận là một trò chơi.
Rằng ai cần cá, nếu chúng ta có trứng cá muối?
Rằng như trường học, phong cách Gothic sắp thắng đến nơi,
như khả năng đê mê mà không cần phát nhói.
            Tôi ngồi bên cửa sổ. Ngoài cửa sổ, cây dương.
            Tôi ít yêu. Nhưng khi yêu, tôi yêu đậm bất thường.

Tôi tin rằng cánh rừng chỉ là phần của một khúc gỗ.
Rằng khi đã có đầu gối, thì ai cần cả cô gái làm gì.
Rằng chán đống bụi cả một thế kỷ đã khuấy mù lên đó,
con mắt Nga sẽ đậu xuống một ngọn tháp Estonia.
            Tôi ngồi bên cửa sổ. Tôi đã rửa bát đĩa.
            Tôi đã hạnh phúc ở đây và sẽ không vậy nữa.

Tôi viết rằng trong bóng đèn có nỗi kinh sợ của sàn nhà.
Và tình yêu thiếu động từ với tư cách một hành động.
Rằng Euclid không biết là thu xuống một hình nón, thì
một thứ có được không phải số không mà là Kronos.
            Tôi ngồi bên cửa sổ. Nhớ tuổi trẻ bồng bột.
            Đôi khi mỉm cười. Đôi khi tôi nhổ nước bọt.

Tôi nói rằng chiếc lá có thể phá hủy cả nụ hoa.
Rằng rơi xuống mảnh đất xấu, một hạt giống
sẽ không nảy mầm; rằng một ví dụ của vãi xuống đất là,
trong Tự nhiên, giữa đồng cỏ có một khoảnh đất trống.
            Tôi ngồi bên cửa sổ. Ôm đầu gối của mình,
            trong sự bầu bạn của cái bóng có vẻ phình.

Khúc ca của tôi không có một giai điệu, nhưng ít nhất
nó không thể bị hát trong một dàn đồng ca.
Không ai thưởng cho tôi vì những phát biểu ấy, chẳng trách,
bằng cách gác chân lên vai tôi, hoặc giạng chân ra.
            Tôi ngồi bên cửa sổ, trong bóng tối; biển gầm
            sau tấm rèm gợn sóng như đoàn tàu tốc hành.

Là công dân của một thời đại hạng hai, tôi tự hào
thừa nhận chỉ là thứ hạng hai những ý nghĩ tốt nhất
của mình, và đem chúng cho những ngày sắp tới tôi trao
như kinh nghiệm trong cuộc chiến chống lại sự ngạt.
            Tôi ngồi trong bóng tối. Và cũng chẳng tệ hơn
            cái bóng tối bên ngoài, là bóng tối bên trong.

Joseph Brodsky, “Я всегда твердил, что судьба — игра” (1971).

Nguyễn Huy Hoàng & Phạm Hà Anh dịch.

Leave a comment

Information

This entry was posted on February 13, 2024 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Design a site like this with WordPress.com
Get started