Tomas Tranströmer (1931–2015) là nhà thơ người Thụy Điển. Ông được trao giải văn chương quốc tế Neustadt năm 1990 và giải Nobel văn chương năm 2011.
Một buổi sáng tôi đứng cạo râu
trước cửa sổ mở
ở tầng trên.
Tôi bật máy cạo râu lên.
Nó bắt đầu rù rù.
Nó kêu ngày một to.
Lớn thành một tiếng gầm.
Lớn thành một chiếc trực thăng
và một giọng nói – của phi công – đi xuyên
qua tiếng ồn, hét lớn:
“Cứ mở mắt ra!
Anh đang thấy điều này lần cuối!”
Chúng tôi cất cánh.
Bay thấp qua mùa hè.
Rất nhiều thứ tôi thích, chúng có sức nặng gì không?
Hàng chục phương ngữ của màu xanh.
Và nhất là màu đỏ trên các tường nhà gỗ.
Những con bọ lấp lánh trong phân, dưới nắng.
Những tầng hầm bị rễ cây kéo lên
bay qua không khí.
Hoạt động.
Các máy in ép bò trườn.
Lúc này con người
là thứ duy nhất đứng yên.
Họ cử hành một phút im lặng.
Và nhất là người chết ở nghĩa trang nông thôn
họ lặng yên
như ngồi chụp ảnh thời kỳ đầu máy ảnh.
Bay thấp thôi!
Tôi không biết phải quay đầu
hướng nào –
với tầm nhìn bị chia hai
như một con ngựa.
Tomas Tranströmer, “The Open Window,” The Great Enigma: New Collected Poems, trans. Robin Fulton (New Directions, 2006).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.