Nguyễn Huy Hoàng

"Và trái tim không chết khi người ta nghĩ nó phải chết"

“Chiron” – Friedrich Hölderlin

Friedrich Hölderlin (1770–1843) là nhà thơ người Đức.

Chiron

Mi đâu rồi, kẻ trầm tư!, kẻ có lúc luôn luôn
        Phải bước đi phía bên cạnh, mi đâu rồi, ánh sáng?
                Quả thật trái tim tỉnh, song, đầy giận dữ,
                        Màn đêm làm kinh ngạc luôn luôn cản trở ta.

Bởi ta đã từng tìm thảo mộc trong rừng và nghe
        Trên đồi con nai hiền; và không bao giờ vô ích.
                Không một lần những con chim của mi lừa
                        Dối ta; bởi gần như quá sẵn sàng mi đến,

Khi ngựa con hay khu vườn làm cho mi vui sướng,
        Cho lời răn, vì trái tim; mi đâu rồi, ánh sáng?
                Trái tim một lần nữa tỉnh, nhưng màn đêm
                        Hùng mạnh vẫn luôn luôn kéo ta lại vô tình.

Đó đã hẳn là ta. Và nghệ tây và xạ hương
        Và ngũ cốc trái đất hái cho ta bó đầu tiên.
                Và dưới cái mát sao trời ta đã học,
                        Nhưng chỉ những gì có thể gọi tên. Và đấng

Á thần, người hầu của Zeus, con người đứng thẳng,
        Bước vào bên ta, hóa giải cánh đồng hoang buồn bã;
                Giờ ta ngồi một mình im lặng, giờ này
                        Sang giờ khác, và suy nghĩ của ta tạo ra

Những hình dạng từ đất mới và những đám mây của
        Tình yêu, bởi giữa chúng ta bây giờ là chất độc;
                Và dỏng tai ta lắng nghe nơi xa, kẻo
                        Một đấng cứu tinh nhân từ có thể sẽ đến.

Đoạn ta thường nghe thấy cỗ xe của đấng sấm sét,
        Vào ban trưa khi ngài, đấng nổi danh nhất, đến gần,
                Khi ngôi nhà ngài rung chuyển và mặt đất
                        Được thanh tẩy, và thống khổ hóa thành tiếng vọng.

Đoạn đấng cứu tinh ta nghe thấy trong đêm, ta nghe
        Thấy ngài giết chóc, đấng giải phóng, và phía bên dưới
                Đầy cỏ cây tươi tốt, như những viễn ảnh,
                        Ta trông thấy trái đất, một ngọn lửa dữ dội;

Nhưng ngày tháng thay đổi, khi người ta quan sát chúng,
        Ngọt ngào lẫn xấu xa, phải chịu một nỗi đau đớn
                Khi người ta mang hai bản tính, và chẳng
                        Người nào có thể biết được đâu là tốt nhất;

Nhưng đó là cái ngòi nhọn của vị thần; bởi không
        Người ta chẳng thể yêu được sự bất công thần thánh.
                Nhưng rồi bản xứ ở nơi đây, vị thần
                        Xuất hiện trước mặt, và trái đất trở nên khác.

Ngày! Ngày! Một lần nữa các ngươi có thể thở; uống,
        Những cây liễu của những dòng suối ta! một cảnh tượng,
                Và đúng các bước chân đi, và như một
                        Kẻ cai trị, với đinh thúc, và ở trong chính

Quỹ đạo của mi, hành tinh của ngày, mi xuất hiện,
        Cả mi nữa, Trái đất, cái nôi yên bình, và mi,
                Ngôi nhà của tổ tiên ta, không thành phố
                        Họ đã đi vào những đám mây của thú hoang.

Giờ hãy lấy một con ngựa, mặc giáp lên và cầm
        Lấy ngọn giáo nhẹ, hỡi cậu bé! Bởi lời tiên tri
                Sẽ không bị phá vỡ, sẽ không vô ích
                        Sự trở lại của Heracles chờ nó đến.

Friedrich Hölderlin, “Chiron” (1803).

Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a comment

Information

This entry was posted on May 20, 2025 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Design a site like this with WordPress.com
Get started