Tomas Tranströmer (1931–2015) là nhà thơ người Thụy Điển. Ông được trao giải văn chương quốc tế Neustadt năm 1990 và giải Nobel văn chương năm 2011.
Đêm sau vụ tai nạn tôi mơ thấy một người mặt rỗ
vừa đi qua các con hẻm vừa hát.
Danton!
Không phải người kia – Robespierre không đi dạo như thế.
Robespierre bỏ ra cả tiếng cẩn thận mỗi sáng trong toa lét,
phần còn lại của ngày ông ta dành cho Nhân dân.
Trong thiên đường các pamphlet, giữa các cỗ máy của đức hạnh.
Danton –
hay ai đeo mặt nạ ông ta –
đứng như trên cà kheo.
Tôi thấy khuôn mặt ông ta từ bên dưới:
như một mặt trăng sứt sẹo,
nửa sáng, nửa buồn.
Tôi muốn nói điều gì đó.
Một sức nặng trong lồng ngực, một quả dọi
làm các đồng hồ chạy,
các cây kim chuyển động: năm 1, năm 2…
Một mùi hắc như mùn cưa trong chuồng hổ.
Và – luôn luôn trong các giấc mộng – không có mặt trời.
Nhưng các bức tường ánh lên
trong những con hẻm bẻ cong
xuống căn phòng chờ, cái căn phòng cong,
căn phòng chờ nơi tất cả chúng ta…
Tomas Tranströmer, “Citoyens,” The Great Enigma: New Collected Poems, trans. Robin Fulton (New Directions, 2006).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.