Tomas Tranströmer (1931–2015) là nhà thơ người Thụy Điển. Ông được trao giải văn chương quốc tế Neustadt năm 1990 và giải Nobel văn chương năm 2011.
Tôi nghiêng người như một chiếc thang và chúi
mặt mình lên tầng hai của cây anh đào.
Tôi ở trong quả chuông của sắc màu, nó rung lên với nắng.
Tôi ngốn hết các quả mọng đỏ nhanh hơn bốn con chim ác là.
Một cơn lạnh bất thình lình từ xa ập đến.
Khoảnh khắc đen lại
và lưu lại như một vết rìu trên một thân cây.
Từ giờ trở đi là đã muộn. Chúng tôi lên đường nửa chạy
mất hút, xuống, xuống cái hệ thống cống cổ xưa.
Những đường hầm. Chúng tôi lang thang hàng tháng trời,
nửa làm nhiệm vụ, nửa chạy trốn.
Sự chiêm bái ngắn ngủi khi một cánh cửa sập mở ra trên đầu
và một tia sáng yếu ớt chiếu xuống.
Chúng tôi nhìn lên: bầu trời đầy sao qua tấm sắt.
Tomas Tranströmer, “Winter’s Gaze,” The Great Enigma: New Collected Poems, trans. Robin Fulton (New Directions, 2006).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.