Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Tán ca” – Czesław Miłosz

Czesław Miłosz (1911–2004) là nhà văn, nhà thơ, và dịch giả người Ba Lan. Ông được trao giải văn chương quốc tế Neustadt năm 1978 và giải Nobel văn chương năm 1980.

Tán ca

Chẳng có ai giữa người và tôi.
Không một cái cây hút sáp từ sâu trong lòng đất,
không một con thú, không một con người,
không gió bước đi giữa những đám mây.

Những cơ thể đẹp nhất giống như là thủy tinh trong suốt.
Những ngọn lửa mạnh nhất giống như nước rửa đôi chân mệt mỏi của người lữ khách.
Những cái cây xanh nhất nở như chì giữa đêm khuya.
Tình yêu là cát nuốt bởi môi khô.
Hận thù là cái bình mặn dâng cho kẻ khát.
Cuốn đi, những dòng sông; giơ tay,
các thành phố! Tôi, một người con trung thành của đất đen, sẽ trở lại với đất đen,
như thể đời tôi chưa từng,
như thể không phải tim tôi, không phải máu tôi,
không phải thời đoạn của tôi
đã tạo ra những lời nói và khúc hát
mà một giọng nói xa lạ, phi nhân cách,
chỉ những ngọn sóng vỗ, chỉ dàn hợp xướng của gió
và sự rung chuyển mùa thu
của những cái cây cao.

Chẳng có ai giữa người và tôi
và tôi đã được trao cho sức mạnh.
Những ngọn núi trắng gặm cỏ trên những bình nguyên trái đất,
ra biển chúng đi, đến nơi tưới nước của chúng,
mới và mới, những mặt trời cúi xuống
thung lũng của con sông nhỏ tối tăm nơi tôi sinh ra.
Tôi không có trí tuệ, kỹ năng, và đức tin
nhưng tôi nhận được sức mạnh, nó xé nát thế giới.
Tôi sẽ đập, một con sóng cả, vào những bến bờ của nó
và một ngọn sóng trẻ sẽ phủ bọt lên dấu vết của tôi. Hỡi bóng tối!
Nhuộm bởi ánh bình minh đầu tiên
như lá phổi móc ra từ một con thú bị xé toạc lồng ngực,
người lắc lư, người chìm.
Bao lần tôi đã trôi cùng người,
mắc kẹt giữa màn đêm,
nghe thấy một giọng nói bên trên nhà thờ hãi hùng của người;
một tiếng gà gô, một tiếng thạch nam xào xạc bước đi trong người
và hai quả táo nằm trên bàn tỏa sáng
hay cây kéo mở ra lấp loáng—
và chúng ta cũng hẳn giống nhau:
những quả táo, cái kéo, bóng tối và tôi—
dưới cùng một vầng trăng
Assyria, Ai Cập và Roman
bất động.

Mùa đến và đi, đàn ông và phụ nữ hòa quện,
những đứa trẻ mơ màng quờ bàn tay của chúng lên tường
và vẽ những vùng đất bằng một ngón tay ướt nước bọt.
Những hình dạng đến và đi, cái tưởng như bất khả chiến bại sụp đổ.

Nhưng giữa các nhà nước mọc lên từ đáy biển,
giữa những con phố điêu tàn nơi một ngày
những ngọn núi từ một hành tinh đã sụp đổ sẽ mọc lên,
trước những gì đã qua và những gì sẽ qua
tuổi trẻ bảo vệ mình, thuần khiết như bụi mặt trời,
không phải lòng với cái thiện hay cái ác,
quăng cả dưới bàn chân khổng lồ của người,
để người có thể nghiền nát nó, để người có thể giẫm lên nó,
để hơi thở người xoay chuyển bánh xe
và một cấu trúc mong manh rung lên theo chuyển động,
để người cho nó cái đói và cho những kẻ khác rượu, muối, và bánh mì.
Tiếng chiếc kèn vẫn chưa được nghe thấy
gọi những kẻ phân tán, nằm trong các thung lũng.
Trên đất giá băng vẫn chưa tiếng lọc cọc của cỗ xe cuối cùng.
Chẳng có ai giữa người và tôi.

Paris, 1935

Czesław Miłosz, “Hymn,” Selected Poems, trans. author (Seabury Press, 1973).

Copyright © 1936 by Czesław Miłosz | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on November 10, 2021 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: