Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

Trust me, I’m a doctor of law


scales empty courtroom

Nguồn: “Trust me, I’m a doctor of law,” The Economist, 01/03/2013.

Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Một luật sư, một giáo sư, và một thầy thuốc bước vào quán bar. Khi họ (đúng như dự đoán) bắt đầu tranh luận về đồ uống, vị luật sư nghiêng người qua bàn và lôi ra con át chủ bài: “Tôi mới đúng. Tin tôi đi, tôi là tiến sĩ.” Giáo sư và thầy thuốc không nói nên lời.

Thành thật mà nói, vị luật sư không sai. Bằng luật ở Mỹ là Juris Doctor, nghĩa đen là “doctor of law.” Sự thay đổi từ LLB (bachelor of laws; cử nhân luật) và LLM (master of laws; thạc sĩ luật) phản ánh một cách tiếp cận khác đối với giáo dục pháp luật ở Mỹ. Là hóa thân hiện đại của tiến sĩ châu Âu trước đây, học vị JD mới được dự định là sẽ cung cấp sự chuẩn bị nghề nghiệp như một bước tiếp theo sau bậc cử nhân (primary degree), thường là từ một ngành khai phóng (liberal art). JD chỉ tồn tại trong nước Mỹ cho đến khoảng 15 năm trước. Kể từ đó chương trình JD đã được mở ra ở một số quốc gia khác.

Sự chuyển dịch của tên học vị đã rõ, nhưng rắc rối hơn là liệu một luật sư có thể tự nhận mình là tiến sĩ (doctor) hay không. Ở Mỹ, “doctor” thường được dành cho các bác sĩ y khoa (medical doctor) và những học giả có bằng tiến sĩ (PhD; doctor of philosophy). Người có bằng EdD (tiến sĩ giáo dục; doctor of education) hay PsyD (tiến sĩ tâm lý học; doctor of psychology) cũng có thể được gọi là tiến sĩ. Tuy nhiên, doctor là cách sử dụng chuẩn để gọi giáo sư và thầy thuốc ở Mỹ. Hiếm khi thấy luật sư nào xưng danh mình như vậy.

Tuy đã công bố bộ quy tắc mẫu về đạo đức nghề nghiệp đối với luật sư, Hiệp hội Luật sư Hoa Kỳ (American Bar Association; ABA) chưa quy định rõ liệu luật sư có thể sử dụng danh vị Dr hay không. Có một nguyên tắc chung là cấm gây hiểu nhầm cho khách hàng tiềm năng, nhưng các quy tắc không đề cập cụ thể đến vấn đề “tiến sĩ.” Một số ủy ban đạo đức tiểu bang đã lấp chỗ trống này. Với sự chắp vá của các quy định tiểu bang và liên bang, luật sư nào có ý định tự gọi mình là tiến sĩ phải kiểm tra những quy định của địa phương. Ví dụ, ở Texas, luật sư không được tự gọi mình là “tiến sĩ” cho đến chín năm trước. Ủy ban đạo đức của tiểu ban này đã thay đổi quan điểm vào năm 2004, cho phép sử dụng “tiến sĩ” miễn là điều đó không gây hiểu nhầm—ví dụ như trong một quảng cáo cho luật sự cố y tế.

Nhưng nếu các khách hàng tiềm năng không biết rằng văn bằng JD có nghĩa là doctors of law, bất kỳ việc sử dụng danh vị Dr nào mà không có bằng MD (tiến sĩ y khoa; doctor of medicine) hoặc PhD đều có thể gây hiểu nhầm. Quan trọng hơn, gọi luật sư là tiến sĩ là ngớ ngẩn và rởm đời. Một số người cho rằng luật sư không “xứng đáng” danh vị tiến sĩ vì chương trình học của họ ngắn và ít nghiêm ngặt hơn của các thầy thuốc hay học giả—hay thậm chí người có bằng SJD (tiến sĩ khoa học pháp lý; doctor of juridical science). Nhưng không hẳn như vậy. Luật sư ở Mỹ quả thật là một dạng tiến sĩ theo bằng cấp, nhưng danh vị Dr mang một ý nghĩa cụ thể, phổ biến và dễ hiểu. Danh vị Esq (esquire), tuy có hơi cổ điển, vẫn được dùng mà không gây hiểu lầm ai. Các ban đạo đức có thể linh hoạt, nhưng lẽ thông thường thì ít linh hoạt hơn.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on October 31, 2015 by in Pháp lý.

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Join 2,611 other followers

%d bloggers like this: