Charles Simic (1938–2023) là nhà thơ người Mỹ gốc Serbia. Ông được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1990, giải thơ Griffin quốc tế năm 2005, và giải Wallace Stevens năm 2007.
Thời đại của một cỗ xe toa ngựa kéo,
Người chơi đàn organ dạo với con khỉ của ông ta.
Phụ nữ mang ô. Những đứa trẻ trên những chiếc thuyền chèo
Chụp ảnh trước tấm phông các tông vẽ một cảnh hoàng hôn đồng quê
Ở hội chợ nơi tất thảy kéo nhau đến xem
Con bê hai đầu, người đàn bà đẫy đà có râu
Nhảy vũ điệu bảy tấm màn.
Và nạn đói lớn đang hoành hành Ấn Độ…
Con chuột bạch biết bói rút lá bài ra khỏi hộp giày
Trong khi Edison đau đầu với cái bóng đèn,
Và mô đen máy khâu đầu tiên
Đang được giao trên xe đẩy
Đến một ngôi nhà khiêm tốn có hàng rào trắng ở ngoại ô,
Nơi luôn luôn có mấy đứa trẻ sơ sinh
Tạo dáng trước ống kính trong bộ đồ thủy thủ
Ở ngoài vườn mọc um tùm cây bụi.
Những khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu mỉm cười yếu ớt hướng về
Thế kỷ mới. Ngây thơ. Tại sao không?
Tất thảy tựa những con búp bê vải thời ấy
Với những cái đầu sứ mũm mĩm
Lông mi dài khép lại khi được đặt nằm xuống.
Dưới một thứ ánh chiều hè bất tận…
Thậm chí thể nhìn ra bóng cái giá ba chân và cái khăn trùm đen
Chắc hẳn đã rung rinh trong gió.
Có lẽ tất tật bọn chúng đều đã thức khuya nheo mắt với những vì sao,
Rồi được mẹ và các cô chị gái bế vào giường ngủ.
Trong khi lũ chó thì ở lại:
Những con chó cái thuần chủng mang bụng chửa chó săn.
Charles Simic, “Baby Pictures of Famous Dictators,” Classic Ballroom Dances (George Braziller, 1980).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.