Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Lái về nhà” – Charles Simic

Empty Room

Untitled (Empty Room with Two Chairs and TV), 1973 by Bill Owens

Charles Simic (1938–) là nhà thơ người Mỹ gốc Serbia. Ông được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1990, giải thơ Griffin quốc tế năm 2005, giải Wallace Stevens năm 2007, huân chương Robert Frost năm 2011, và giải văn chương quốc tế Zbigniew Herbert năm 2014, và được bổ nhiệm làm Poet Laureate của Hoa Kỳ nhiệm kỳ 2007–2008. Ông biên tập thơ cho tờ Paris Review từ năm 2003 đến năm 2010 và là giáo sư hưu trí ngành văn học Anh tại Đại học New Hampshire.

Lái về nhà

Bộ trưởng của ngày tàn sắp đến, rao giảng
Trên radio trong xe, Địa ngục
Và sự đọa đày của ngài nghe mới đúng làm sao
Khi tôi đi trên những con đường nhỏ, ảm đạm
Nghĩ về con trai của người đưa thư
Quân đội gửi lại trong một quan tài kín.

Nhà anh ta ở quanh ngã rẽ tiếp theo.
Một con cẩu buồn thảm ngồi trong sân
Chờ ai đó về nhà.
Tôi có thể thấy TV đang bật trong phòng khách,
Tiếng cười đóng hộp trong căn nhà trống
Như những lon bia buộc vào một chiếc xe tang.

Charles Simic, “Driving Home,” Master of Disguises (Houghton Mifflin Harcourt, 2010). This poem was first published in The New Yorker (August 20, 2007 Issue).

Copyright © 2010 by Charles Simic | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on April 9, 2020 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: