Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Bài ca của một công dân” – Czesław Miłosz

Czesław Miłosz (1911–2004) là nhà văn, nhà thơ, và dịch giả người Ba Lan. Ông được trao giải văn chương quốc tế Neustadt năm 1978 và giải Nobel văn chương năm 1980.

Bài ca của một công dân

Một hòn đá dưới đáy đã chứng kiến những biển cả cạn khô
và triệu con cá trắng giãy giụa trong đau đớn,
tôi, người đàn ông tội nghiệp, thấy một bầy các dân tộc bụng trắng
không có tự do. Tôi thấy con cua kiếm ăn trên thân xác họ.

Tôi đã thấy sự sụp đổ của các quốc gia và điêu tàn của các bộ lạc,
các vị vua và hoàng đế trốn chạy, sức mạnh của các bạo chúa.
Bây giờ tôi có thể nói, trong giờ này,
rằng tôi – tồn tại, trong khi mọi thứ biến mất,
rằng thà làm chó sống còn hơn làm con sư tử chết,
như Kinh thánh nói.

Một người đàn ông tội nghiệp, ngồi trên ghế lạnh, khép chặt mí,
tôi thở dài và nghĩ về một bầu trời đầy sao,
về không gian phi Euclid, về amip và chân giả của chúng,
về những gò mối cao.

Khi tôi đi, tôi ngủ, khi tôi ngủ, hiện thực tôi mơ,
bị đuổi theo và ướt đẫm mồ hôi, tôi chạy,
trên các quảng trường thành phố rực ánh bình minh,
dưới đống cẩm thạch đổ nát của những cánh cổng bị đánh sập,
tôi buôn vodka và vàng.

Song, rất thường xuyên tôi đã ở gần,
tôi đã chạm tới trái tim kim loại, tới hồn của đất, của lửa, của nước.
Và cái không biết đã lộ ra khuôn mặt,
khi đêm hiện ra, thanh bình, phản chiếu qua dòng nước.
Và tôi được chào đón bởi những khu vườn lá đồng óng ánh
sẽ biến mất ngay khi chạm vào chúng.

Và rất gần, ngay ngoài cửa sổ, ngôi nhà kính của các thế giới
nơi con bọ nhỏ và con nhện ngang bằng với các hành tinh,
nơi một nguyên tử lang thang cháy sáng như sao Thổ,
và, gần đó, những người thu hoạch giơ một cái bình lạnh lên uống
giữa mùa hè nóng nực.

Điều đó tôi muốn, không hơn. Ở tuổi già
như Goethe đứng trước mặt thế giới,
nhận ra nó và hòa giải nó
với công trình của tôi dựng lên, một pháo đài rừng
bên dòng sông ánh sáng đổi thay và bóng chiều ngắn ngủi.

Điều đó tôi muốn, không hơn. Vậy thì ai
đáng trách? Ai đã tước khỏi tôi
tuổi trẻ và những năm tháng trưởng thành, ai đã nêm
những năm đẹp nhất đời tôi bằng sự hãi hùng? Ai,
ai là người đáng trách, ai, hỡi Chúa?

Và tôi chỉ có thể nghĩ về bầu trời đầy sao,
về những gò mối cao.

Warsaw, 1943

Czesław Miłosz, “Song of a Citizen,” trans. author in Miłosz, Selected Poems (Seabury Press, 1973).

Copyright © 1945 by Czesław Miłosz | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on February 1, 2022 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: