Charles Simic (1938–2023) là nhà thơ người Mỹ gốc Serbia. Ông được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1990, giải thơ Griffin quốc tế năm 2005, và giải Wallace Stevens năm 2007.
Chiếc gương ấy hiểu mọi thứ về tôi
Khi tôi đưa dao cạo lên mặt!
Ôi, Chúa ơi!
Hãy nhìn cặp mắt nó có mà xem!
Cái cặp mắt nói với tôi:
Mọi thứ bên ngoài khoảnh khắc này đều là dối trá.
*
Khi tôi nhìn ra cửa sổ hôm nay
Nhìn mấy cái cây trong sân,
Một giọng nói trong đầu tôi thì thầm:
Chẳng phải chúng cũng là cái gì đó ư?
Không một chiếc lá nào trong chúng lay động
Trong cái nóng của buổi chiều.
Không một con chim nào dám len lén nhìn
Và làm kim đồng hồ chạy trở lại.
*
Hay cái lần mà cơn bão
Rứt mất dây điện trên phố
Tôi quẹt diêm và thoáng thấy
Mặt mình trên ô cửa sổ tối
Với cái mồm há hốc vì sửng sốt
Khi thấy một chiếc răng phía trước
Đợi như một tay bán thịt đeo tạp dề trắng
Một vị khách đi qua cửa tiệm mình.
*
Nó làm tôi nghĩ đến cái cách một bàn tay
Sắp sửa lim dim mò mẫm thò ra
Rồi bất thình lình chụp lên một con ruồi,
Và cứ thế khép chặt,
Lắng nghe tìm một tiếng vo ve trong phòng,
Rồi sự im lặng bên trong bàn tay
Như thể nó giữ trong đó một ông chủ nhà tang
Làm một giấc trong một cỗ quan mới.
Charles Simic, “With One Glance,” The Lunatic (HarperCollins, 2015).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.