Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Vỡ lòng” – Charles Simic

Charles Simic (1938–2023) là nhà thơ người Mỹ gốc Serbia. Ông được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1990, giải thơ Griffin quốc tế năm 2005, giải Wallace Stevens năm 2007, huân chương Robert Frost năm 2011, và giải văn chương quốc tế Zbigniew Herbert năm 2014, và được bổ nhiệm làm Poet Laureate của Hoa Kỳ nhiệm kỳ 2007–2008. Ông biên tập thơ cho tờ Paris Review từ năm 2003 đến năm 2010 và là giáo sư hưu trí ngành văn học Anh tại Đại học New Hampshire.

Vỡ lòng

Thánh Gioan Thánh Giá đeo kính đen
Khi đi ngang qua tôi trên phố.
Thánh Têrêsa thành Ávila, kiều diễm, trang nghiêm,
Dang cánh đến chỗ tôi như một con mòng biển.

“Tâm hồn lạc lối,” cả hai kêu lên,
“Nhà mi ở nơi đâu?”

Tôi là một trong những quả bóng tung hứng của thần chết.
Thành phố là một gánh xiếc thần bí
Với tất cả đèn đóm mờ đi,
Buổi biểu diễn của đêm bắt đầu.

Trên một đại lộ rộng, thiếu ánh đèn,
Các cửa sổ cửa hàng đợi tôi,
Canh tôi đến,
Biết trong tâm trí tôi có những ý nghĩ gì.

Trong một nhà thờ, nơi kẻ giết trẻ con,
Báo chí nói,
Đã giấu mình một đêm khỏi cái lạnh,
Tôi ngồi trên một băng ghế hà hơi ấm vào tay.

Như một ý nghĩ bị lãng quên đến khi được gọi ra—
Tuyết mới trên vỉa hè
In những dấu chân mới—một chủ nhân xa lạ
Ngỏ lời dẫn các bước của tôi từ giờ.

Thật sự tôi không biết chuyện gì đang xảy ra với mình.
Bốn gã du côn trẻ chặn đường,
Ba cực kỳ nghiêm túc,
Một mỉm cười quái dại khi đặt tay lên tôi.

Tôi để chúng lấy áo mưa của tôi,
Và đi tiếp tự nhủ
Điều quan trọng là phải giữ bình tĩnh,
Và tiếp tục quan sát chính mình
Như thể là một người hoàn toàn xa lạ.

Ở địa chỉ tôi được cho
Có những chữ X trắng sơn trên mỗi cửa sổ.
Tôi gõ cửa, nhưng không ai ra mở.
Đoạn có một cô gái bước lên thềm cùng tôi.
Nàng tên là Alma, một điềm lành.

Nàng quen một bà nội trợ
Đã giải được những câu đố của cuộc đời
Trong giọng của một nữ hoàng Sumer.
Chúng tôi tán dông dài về chuyện đó
Trong khi rùng mình và giậm chân cho đỡ lạnh.

Hồi thế kỷ mười sáu, nàng bảo tôi,
Những kẻ mó máy các khoa học huyền bí
Bị nướng trong các lồng sắt,
Hoặc phải đội áo quần rách rưới
Và bị treo lên những cột hành quyết sơn vàng.

Một lần ở một khách sạn Chicago, tôi thú nhận,
Tôi bắt gặp hình ảnh của ai đó trong gương
Mang khuôn mặt của tôi,
Nhưng với đôi mắt tôi không thể nhận ra—
Hai con mắt chòng chọc, biết tuốt.

Cái đói, cái lạnh và sự thiếu ngủ
Mang đến một kiểu mê hồn.
Tôi đi trên phố như bị ma đuổi,
Cố gắng sưởi ấm mình.

Này là Sông Đông,
Này là Sông Hudson.
Nước dưới sông tỏa sáng lúc nửa đêm
Như dầu trong đèn thánh.

Một chuyện gì sắp xảy đến với tôi
Sẽ không bao giờ có lời nào để nói về nó sau đó.
Tôi đứng như chết sững,
Nhìn bầu trời trong.

Nơi tôi đứng thật yên tĩnh
Bạn có thể nghe thấy một cái ghim rơi.
Tôi nghĩ mình nghe thấy một cái ghim rơi
Và lên đường tìm nó
Trong thành phố tối tăm, hoang vắng.

1986–2011

Charles Simic, “The Initiate,” New and Selected Poems, 1962-2012 (Houghton Mifflin Harcourt, 2013).

Copyright © 1990, 2013 by Charles Simic | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on January 9, 2023 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: