Pablo Neruda (1904–1973) là nhà thơ người Chilê. Ông được trao giải Nobel văn chương năm 1971 cho “một thứ thơ […] đã làm sống lại định mệnh và những ước mơ của một châu lục.”
Tôi phải nhớ tất cả,
thu nhặt những lá cỏ, những sợi chỉ
của sự diễn ra rách-nát
và từng mét một những nơi trú,
những đường tàu dài,
bề mặt của nỗi đau đớn.
Giả tôi đánh mất một bụi hồng
và nhầm màn đêm thành con thỏ rừng
hoặc nếu cả một bức tường
của ký ức sụp đổ lên tôi:
tôi sẽ phải tạo lại không khí,
hơi nước, đất, lá cây,
tóc và cả những viên gạch,
những chiếc gai đã đâm vào tôi,
tốc độ của cuộc chạy trốn.
Xin xót cho người thi-nhân.
Tôi luôn say sưa quên đi
và trong đôi tay tôi có
chỉ những thứ không thể nắm giữ
ta không thể chạm vào,
những thứ chỉ có thể so sánh
khi không còn tồn tại.
Làn khói như một mùi hương,
mùi hương tựa như làn khói,
làn da của một tấm thân say ngủ
thức giấc với những nụ tôi hôn,
nhưng đừng hỏi tôi ngày tháng
hay cái tên của cái tôi mơ,
tôi cũng không sao đo được con đường
mà có lẽ không có một vùng đất
hay chân lý nọ, đã thay đổi,
đã biết đâu vụt tắt vào ban ngày
rồi trở thành một ánh sáng lang thang
như một con đom đóm trong đêm.
Pablo Neruda, “La memoria,” Memorial de Isla Negra (Editorial Losada, 1964).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.