Boris Pasternak (1890–1960) là nhà thơ và nhà văn người Nga. Ông được trao giải Nobel văn chương năm 1958.
Rồi mùa hè đã nói lời từ giã
Với nhà ga nhỏ. Cởi mũ mình ra,
Làm kỷ niệm cơn dông đêm
Chụp hàng trăm tấm ảnh chói lóa.
Tử đinh hương tàn úa. Vừa lúc đó
Hái được một bó sét, cơn dông
Ôm chúng về từ cánh đồng
Để thắp sáng ngôi nhà người quản lý.
Rồi khi lan trên khắp mái
Một làn sóng vui sướng hả hê
Và, giống như than trên tranh vẽ,
Mưa trút xuống hàng rào kia,
Sự sụp đổ của ý thức bắt đầu lóe:
Giờ sẽ được soi tỏ, chừng như
Ngay cả trong các góc của tâm trí
Trước đã sáng như ban trưa!
Boris Pasternak, “Гроза, моментальная навек” (1919).
Nguyễn Huy Hoàng & Phạm Hà Anh dịch.